Sau khi cho Thượng Ngọc ăn sáng và uống thuốc xong, anh lấy túi chườm nóng đặt lên bụng cho cô. Tâm lý, hỏi: “Uống trà sữa không?”
“Hở? Anh mua cho em trà sữa hả? Thật không?” - Cô bật ngồi dậy, hai mắt còn sáng hơn đèn pha ô tô.
Anh gật đầu, cầm điện thoại lên trên mạng đã đồ ăn online. Thượng Quang nói: “Lúc anh ra ngoài mua túi chườm nóng cho em, chị nhân viên bán thuốc nói… lúc tới tháng, ăn hoặc uống đồ ngọt sẽ đỡ đau hơn.”
Cô cười híp cả mắt, gật đầu lia lịa, đáp: “Em uống, em uống. Mua cho em đi, em thèm trà sữa. Em sợ anh không cho, sợ anh mắng em đang bệnh mà uống vặt bên ngoài, nên em không mua.”
“Đồ ngốc, em thèm thì cứ mua uống thôi. Chỉ là không được phép uống nhiều, không tốt cho sức khỏe và bệnh của em thôi.”
Anh cầm điện thoại trên tay. Dò tìm mục trà sữa, thấy có rất nhiều loại, vội hỏi cô: “Em uống gì, hãng nào?”
“Em uống trà sữa Choco phô mai, của hãng KongBaley.”
“Mua ly nhỏ nhé? Uống nhiều không tốt, nhiều đá… lại viêm họng.”
“Dạ.” - Cô ngoan ngoãn nghe lời của anh.
…
Trong lúc đợi trà sữa được giao đến, Thượng Ngọc nằm dài trên ghế sofa ở phòng khách. Anh thì ngồi bên dưới sàn nhà, làm việc trên laptop.
Cô nằm nghiêng người, nhìn dáng vẻ tập trung vào công việc của anh, thật sự rất cuốn hút. Gương mặt khôi ngô tuấn tú, khi nghiêm túc chăm chú làm việc cũng rất ra dáng tổng tài. Cô híp mắt nhìn anh, cái đầu nhỏ gật gù cảm thán trong tiềm thức: “Chà, chồng mình cũng đẹp trai đấy chứ. Đẹp trai như này, hèn gì gái bên ngoài vây xung quanh. Cũng đúng, mình nên tự hào chứ, sao lại đi ghen nhỉ? Có chồng đẹp, dĩ nhiên phải sĩ lên chứ.”
Thượng Ngọc vừa nghỉ vừa cười tủm tỉm trong vô thức. Thượng Quang chợt quay lại nhìn cô, anh nhướng mày nhìn biểu cảm dí dỏm của cô, tò mò hỏi: “Nghĩ vu vơ gì mà cười đấy?”
“Aiyo… em đang nghĩ, em có chồng đẹp trai như này, sao lại phải đi ghen với gái bên ngoài chứ. Chứng tỏ, em cũng rất xinh đẹp, nên người đẹp trai như anh, thông minh, giàu có như anh mới yêu em.” - Cô tự nghĩ, tự nói, tự đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình, tự thấy vui mà cười lớn.
Thượng Quang cũng vì sự ngốc nghếch của cô làm cho bật cười, anh chống tay lên mép ghế sofa, kê gương mặt điển trai lên trên, đầu hơi nghiêng nhẹ nhìn cô.
Chợt thoáng qua suy nghĩ của anh, bất giác nói thành lời: “Anh cảm thấy bản thân thật sự rất may mắn, khi gặp được em ở kiếp này. Có lẽ… kiếp trước, anh đã phải quỳ vỡ trán mới được đức Phật cho gặp em ở kiếp này.”
“Trời, anh nói gì nghiêm trọng vậy?” - Cô khẽ cười, đưa tay đặt lên đỉnh đầu của anh, nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc mềm của anh, dịu dàng xoa xoa, như muốn an ủi anh.
“Anh nói thật đó, vì nếu không gặp em… có lẽ cuộc đời của anh sẽ tệ lắm. Nếu không vì em, anh cũng không quay trở về đây. Từ lúc quen em, anh cười nhiều hơn, biết lo biết nghĩ cho em nhiều hơn. Ít ăn chơi lại, ít tụ tập bạn bè hơn. Rõ là từ lúc về, ngoại trừ Phong Lâm và Trí Viễn ra… đến giờ anh vẫn chưa gặp ai, hoặc tụ tập ăn chơi. Hoàn toàn là ở bên cạnh em.”
Nghe anh nói thế, cô chợt nhớ lại những chuyện trước kia. Những chuyện… lúc mà anh và cô vẫn còn là anh em, vẫn chơi game cùng nhau.
Thượng Ngọc không nhớ vì sao lại yêu và thích anh, cô tò mò hỏi cảm xúc của anh trước: “Lúc trước… là anh thích em trước phải không? Từ khi nào nhỉ?”
“Ha, kể ra thì hồi đó anh thấy anh mặt dày thật. Cũng kiên trì tán tỉnh em đấy chứ?”
“Hả? Là anh tán tỉnh em sao?” - Cô ngơ ngác, hai mắt mở to.
“Để anh kể cho nghe nhé. Ha, em sẽ không biết được đâu… vì anh tán em, đâu cho em biết là anh tán em. Anh khiến em tự thích anh mà, thấy anh hay không?” - Thượng Quang cười lớn, khoe chiến tích của mình với cô.
“Trời, em cứ nghĩ là em tán anh. Mau kể cho em nghe, Thượng Quang, anh ranh ma thật đó, anh đã âm mưu lên kế hoạch sao?”
“Em lúc đó rất khó tính, tiếp xúc em rất khó. Em có giờ giấc rất đàng hoàng, chỉ online chơi với anh một chút liền co chân chạy đi. Em có biết là, anh đợi em, ngóng em nhiều như nào không hả? Ngay từ lần đầu chơi game chung với em, em mở mic nói chuyện… là anh đã có ấn tượng về em rồi, lúc đó em rất đặc biệt. Một team 5 người như vậy, có cả Thượng Ninh em gái của em, và còn có ŧıểυ Muội… em nói xem, sao anh chỉ tập trung vào mỗi mình em nhỉ? Anh không biết nữa, nhưng lúc đó, anh đã có tình cảm với em, nên cố gắng tiếp xúc với em. Cố tình đợi em online để chơi game với em.”
Nghe anh nói, Thượng Ngọc nghĩ lại, thấy cũng đúng thật. Lúc trước, là em gái song sinh của cô Chu Thượng Ninh chơi game và quen biết với anh trước, nếu không phải nó kéo rank của cô… chắc có lẽ cô sẽ mãi ở cái rách cám lợn đó rồi. Nhờ đó, cô mới quen biết anh, gặp gỡ và chơi với anh.
Nói không sai, thời gian lúc đó… cô rất có giờ giấc, chơi cùng lắm là 5 ván rồi off game làm chuyện khác. Khoảng thời gian đó, cô hoàn toàn không có tình cảm với anh, chỉ xem anh giống như anh trai của mình.
Quả thực, cô rất thích có anh trai, ngược lại Thượng Quang lại rất thích có em gái. Nhưng trớ trêu thay, cô thích có anh trai, thì lại có em gái song sinh Chu Thượng Ninh. Còn anh thích có em gái, thì lại có chị gái hơn mình vài tuổi.
Có lẽ… chính vì thế, mà ông trời sắp xếp cho cô và anh gặp nhau, để bù đắp lại những mong muốn của nhau.
Thượng Ngọc không nghĩ nhiều, cô tò mò hỏi ấn tượng của cô về anh: “Vậy, anh ấn tượng gì về em lúc đó?”
“Lúc đó trông em ghê gớm lắm kìa. Em nói luyên thuyên rất nhiều, chơi game thua là em cọc em mắng người này chửi người kia. Tính của e cũng rất thẳng, không thích cái gì ghét cái gì, liền trực tiếp nói ra. Hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của đối phương. Thắng thì em cười vui, thua là em lại lớn tiếng quát, mặc kệ đó là ai. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa gặp phải người con gái nào ghê gớm như em.”
“Trời, em lúc đó hung dữ như vậy sao?”
“Đó còn là nói giảm nói tránh ít phần rồi. Thật sự lúc đó, em rất đặc biệt, em có cá tính riêng rất mạnh. Không bị người khác chi phối, suy nghĩ cũng như hành động của rất khác người. Em mang một năng lượng rất tích cực, kiểu như là em rất tự do thoải mái đó, em không cố lấy lòng người khác, cũng không nói lời ngọt ngào để nuông chiều theo ý của bất kỳ ai. Lúc đó anh ngưỡng mộ em lắm, vì anh thấy em có thể tự làm bản thân vui, tự làm bản thân cười.”
“Hì, em luôn là như vậy đó. Em không để ý đến ai đâu, em chỉ biết… cái gì vui vẻ cho bản thân em thì em ưu tiên thôi.” - Cô nói, vỗ vào đùi cười phá lên.
“Đúng nhỉ, chính vì thế, nên anh mới bị thu hút bởi em đấy.”
Cô lắc đầu, chống tay nâng nửa người lên, cô đáp: “Thật ra, vì tính điên của em, nên anh mới bị thu hút đấy. Đàn ông các anh, thường sẽ bị thu hút bởi một cô gái có tính tình, kiểu điên điên hâm hâm đấy.”
“Ha, có lẽ là vậy. Vợ… vợ kéo áo lên một chút, anh muốn ngậm ti vợ.”
“Hửm? Anh không làm việc sao?”
“Có, nhưng nghỉ ngơi một chút. Vợ kéo áo lên, anh mυ"ŧ một chút thôi, nhớ nó quá.” - Anh dẻo miệng xin cô.
Thượng Ngọc khẽ cười, mỗi lần anh gọi cô là vợ, y như rằng cô biết anh muốn đòi hỏi cơ thể của cô, cũng không quá xa lạ gì, trước khi đáp ứng nhu cầu của anh, cô căn dặn: “Lúc nãy em có gọi cho mẹ rồi. Em hẹn tối ra ngoài ăn tối rồi, nếu tối mẹ có hỏi anh về khi nào… thì anh bảo anh mới về, và đang ở khách sạn. Chứ đừng nói ở chung với em, mẹ sẽ mắng đó.”
Anh cười trừ, gật đầu nghe lời của cô, anh lanh miệng, đáp: “Anh biết mà, anh biết nên nói như nào mà. Vợ yên tâm, vợ cho anh mυ"ŧ xíu đi, tối anh sẽ nghe lời vợ.”
Cô khẽ lườm anh, chậm rãi kéo áo lên cao, để lộ ra đôi bầu ngực tròn và mềm. Thượng Quang vừa nhìn thấy, hai mắt sáng trưng, thích thú đưa đầu tới ngậm lấy ti của cô.
Anh rê đầu lưỡi ẩm ướt liếʍ quanh quầng hồng của cô, đầu ti nhỏ bé bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cho cứng lên. Thượng Quang ngậm rồi lại mυ"ŧ cả bầu ngực, lực mυ"ŧ mạnh khiến đầu ti đỏ ửng lên. Thượng Ngọc cũng có chút ham muốn tìиɧ ɖu͙©, đưa tay lên sờ đầu ti bên còn lại.
Miệng nhỏ xinh đẹp, chậm rãi cất lên vài tiếng rên kɧoáı ©ảʍ: “Ah… ưm… ưm… ah… ha… ư… ư…”
Nghe thấy tiếng rên của cô, anh thích thú mυ"ŧ chặt đầu ti của cô hơn, khiến bầu ngực của cô bị nén một lực lớn, làm cho trướng căng lên. Cảm giác rất ngứa ngáy, rất muốn được thỏa mãn.
Biết rõ cô không thể làʍ t̠ìиɦ được, vì đang đến kỳ dâu rụng… anh cũng không muốn làm cô quá khó chịu, dần giãn cơ miệng ra, ngoan ngoãn ngậm đầu ti của cô, không làm cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ nữa.
…
Được một lúc, điện thoại anh đổ chuông cuộc gọi. Là người giao hàng đến, anh vội vàng rời miệng khỏi bầu ngực của cô. Thượng Ngọc được giây phút nghỉ ngơi, cô khẽ cúi đầu xuống nhìn ngực của mình.
Một bên bầu ngực, bị anh ngậm mυ"ŧ trong miệng bóng loáng bởi nước bọt của anh, đầu vυ" đỏ và mềm dần đi. Dường như nó đã rất thỏa mãn khi được anh ngậm mυ"ŧ trong miệng.
Cô khẽ ngồi dậy, kéo áo xuống che ngực lại, ngoan ngoãn ngồi đợi anh đem trà sữa vào.
…
Ly trà sữa Choco phô mai của cô được giao đến, Thượng Quang cho cô. Lâu ngày rồi không được uống trà sữa, cô vui vẻ nhún nhảy trên ghế sofa cắm ống hút vào ly, hút lấy hút để trà sữa trong ly.
Thấy cô vui như vậy, anh cũng vui theo. Kéo cô tựa vào lòng, với tay lấy laptop để lên đùi và tiếp tục làm việc. Thượng Ngọc tựa đầu vào vai của anh, hai chân đung đưa tới lui… biểu hiện đang cảm thấy rất vui, rất thích.
“Ngon không?” - Anh khẽ hỏi, giọng có chút trầm.
Cô gật đầu, niềm nở đáp: “Hì, ngon lắm ạ. Cảm ơn anh chồng nhiều.” - Cô khẽ quay đầu hôn nhẹ lên gò má của anh.
CHƯƠNG 39: HOÀI NIỆM CHUYỆN CŨ
Sau khi cho Thượng Ngọc ăn sáng và uống thuốc xong, anh lấy túi chườm nóng đặt lên bụng cho cô. Tâm lý, hỏi: “Uống trà sữa không?”
“Hở? Anh mua cho em trà sữa hả? Thật không?” - Cô bật ngồi dậy, hai mắt còn sáng hơn đèn pha ô tô.
Anh gật đầu, cầm điện thoại lên trên mạng đã đồ ăn online. Thượng Quang nói: “Lúc anh ra ngoài mua túi chườm nóng cho em, chị nhân viên bán thuốc nói… lúc tới tháng, ăn hoặc uống đồ ngọt sẽ đỡ đau hơn.”
Cô cười híp cả mắt, gật đầu lia lịa, đáp: “Em uống, em uống. Mua cho em đi, em thèm trà sữa. Em sợ anh không cho, sợ anh mắng em đang bệnh mà uống vặt bên ngoài, nên em không mua.”
“Đồ ngốc, em thèm thì cứ mua uống thôi. Chỉ là không được phép uống nhiều, không tốt cho sức khỏe và bệnh của em thôi.”
Anh cầm điện thoại trên tay. Dò tìm mục trà sữa, thấy có rất nhiều loại, vội hỏi cô: “Em uống gì, hãng nào?”
“Em uống trà sữa Choco phô mai, của hãng KongBaley.”
“Mua ly nhỏ nhé? Uống nhiều không tốt, nhiều đá… lại viêm họng.”
“Dạ.” - Cô ngoan ngoãn nghe lời của anh.
…
Trong lúc đợi trà sữa được giao đến, Thượng Ngọc nằm dài trên ghế sofa ở phòng khách. Anh thì ngồi bên dưới sàn nhà, làm việc trên laptop.
Cô nằm nghiêng người, nhìn dáng vẻ tập trung vào công việc của anh, thật sự rất cuốn hút. Gương mặt khôi ngô tuấn tú, khi nghiêm túc chăm chú làm việc cũng rất ra dáng tổng tài. Cô híp mắt nhìn anh, cái đầu nhỏ gật gù cảm thán trong tiềm thức: “Chà, chồng mình cũng đẹp trai đấy chứ. Đẹp trai như này, hèn gì gái bên ngoài vây xung quanh. Cũng đúng, mình nên tự hào chứ, sao lại đi ghen nhỉ? Có chồng đẹp, dĩ nhiên phải sĩ lên chứ.”
Thượng Ngọc vừa nghỉ vừa cười tủm tỉm trong vô thức. Thượng Quang chợt quay lại nhìn cô, anh nhướng mày nhìn biểu cảm dí dỏm của cô, tò mò hỏi: “Nghĩ vu vơ gì mà cười đấy?”
“Aiyo… em đang nghĩ, em có chồng đẹp trai như này, sao lại phải đi ghen với gái bên ngoài chứ. Chứng tỏ, em cũng rất xinh đẹp, nên người đẹp trai như anh, thông minh, giàu có như anh mới yêu em.” - Cô tự nghĩ, tự nói, tự đắm chìm vào trong suy nghĩ của mình, tự thấy vui mà cười lớn.
Thượng Quang cũng vì sự ngốc nghếch của cô làm cho bật cười, anh chống tay lên mép ghế sofa, kê gương mặt điển trai lên trên, đầu hơi nghiêng nhẹ nhìn cô.
Chợt thoáng qua suy nghĩ của anh, bất giác nói thành lời: “Anh cảm thấy bản thân thật sự rất may mắn, khi gặp được em ở kiếp này. Có lẽ… kiếp trước, anh đã phải quỳ vỡ trán mới được đức Phật cho gặp em ở kiếp này.”
“Trời, anh nói gì nghiêm trọng vậy?” - Cô khẽ cười, đưa tay đặt lên đỉnh đầu của anh, nhẹ nhàng luồn qua từng sợi tóc mềm của anh, dịu dàng xoa xoa, như muốn an ủi anh.
“Anh nói thật đó, vì nếu không gặp em… có lẽ cuộc đời của anh sẽ tệ lắm. Nếu không vì em, anh cũng không quay trở về đây. Từ lúc quen em, anh cười nhiều hơn, biết lo biết nghĩ cho em nhiều hơn. Ít ăn chơi lại, ít tụ tập bạn bè hơn. Rõ là từ lúc về, ngoại trừ Phong Lâm và Trí Viễn ra… đến giờ anh vẫn chưa gặp ai, hoặc tụ tập ăn chơi. Hoàn toàn là ở bên cạnh em.”
Nghe anh nói thế, cô chợt nhớ lại những chuyện trước kia. Những chuyện… lúc mà anh và cô vẫn còn là anh em, vẫn chơi game cùng nhau.
Thượng Ngọc không nhớ vì sao lại yêu và thích anh, cô tò mò hỏi cảm xúc của anh trước: “Lúc trước… là anh thích em trước phải không? Từ khi nào nhỉ?”
“Ha, kể ra thì hồi đó anh thấy anh mặt dày thật. Cũng kiên trì tán tỉnh em đấy chứ?”
“Hả? Là anh tán tỉnh em sao?” - Cô ngơ ngác, hai mắt mở to.
“Để anh kể cho nghe nhé. Ha, em sẽ không biết được đâu… vì anh tán em, đâu cho em biết là anh tán em. Anh khiến em tự thích anh mà, thấy anh hay không?” - Thượng Quang cười lớn, khoe chiến tích của mình với cô.
“Trời, em cứ nghĩ là em tán anh. Mau kể cho em nghe, Thượng Quang, anh ranh ma thật đó, anh đã âm mưu lên kế hoạch sao?”
“Em lúc đó rất khó tính, tiếp xúc em rất khó. Em có giờ giấc rất đàng hoàng, chỉ online chơi với anh một chút liền co chân chạy đi. Em có biết là, anh đợi em, ngóng em nhiều như nào không hả? Ngay từ lần đầu chơi game chung với em, em mở mic nói chuyện… là anh đã có ấn tượng về em rồi, lúc đó em rất đặc biệt. Một team 5 người như vậy, có cả Thượng Ninh em gái của em, và còn có ŧıểυ Muội… em nói xem, sao anh chỉ tập trung vào mỗi mình em nhỉ? Anh không biết nữa, nhưng lúc đó, anh đã có tình cảm với em, nên cố gắng tiếp xúc với em. Cố tình đợi em online để chơi game với em.”
Nghe anh nói, Thượng Ngọc nghĩ lại, thấy cũng đúng thật. Lúc trước, là em gái song sinh của cô Chu Thượng Ninh chơi game và quen biết với anh trước, nếu không phải nó kéo rank của cô… chắc có lẽ cô sẽ mãi ở cái rách cám lợn đó rồi. Nhờ đó, cô mới quen biết anh, gặp gỡ và chơi với anh.
Nói không sai, thời gian lúc đó… cô rất có giờ giấc, chơi cùng lắm là 5 ván rồi off game làm chuyện khác. Khoảng thời gian đó, cô hoàn toàn không có tình cảm với anh, chỉ xem anh giống như anh trai của mình.
Quả thực, cô rất thích có anh trai, ngược lại Thượng Quang lại rất thích có em gái. Nhưng trớ trêu thay, cô thích có anh trai, thì lại có em gái song sinh Chu Thượng Ninh. Còn anh thích có em gái, thì lại có chị gái hơn mình vài tuổi.
Có lẽ… chính vì thế, mà ông trời sắp xếp cho cô và anh gặp nhau, để bù đắp lại những mong muốn của nhau.
Thượng Ngọc không nghĩ nhiều, cô tò mò hỏi ấn tượng của cô về anh: “Vậy, anh ấn tượng gì về em lúc đó?”
“Lúc đó trông em ghê gớm lắm kìa. Em nói luyên thuyên rất nhiều, chơi game thua là em cọc em mắng người này chửi người kia. Tính của e cũng rất thẳng, không thích cái gì ghét cái gì, liền trực tiếp nói ra. Hoàn toàn không để ý đến cảm xúc của đối phương. Thắng thì em cười vui, thua là em lại lớn tiếng quát, mặc kệ đó là ai. Từ nhỏ đến lớn, anh chưa gặp phải người con gái nào ghê gớm như em.”
“Trời, em lúc đó hung dữ như vậy sao?”
“Đó còn là nói giảm nói tránh ít phần rồi. Thật sự lúc đó, em rất đặc biệt, em có cá tính riêng rất mạnh. Không bị người khác chi phối, suy nghĩ cũng như hành động của rất khác người. Em mang một năng lượng rất tích cực, kiểu như là em rất tự do thoải mái đó, em không cố lấy lòng người khác, cũng không nói lời ngọt ngào để nuông chiều theo ý của bất kỳ ai. Lúc đó anh ngưỡng mộ em lắm, vì anh thấy em có thể tự làm bản thân vui, tự làm bản thân cười.”
“Hì, em luôn là như vậy đó. Em không để ý đến ai đâu, em chỉ biết… cái gì vui vẻ cho bản thân em thì em ưu tiên thôi.” - Cô nói, vỗ vào đùi cười phá lên.
“Đúng nhỉ, chính vì thế, nên anh mới bị thu hút bởi em đấy.”
Cô lắc đầu, chống tay nâng nửa người lên, cô đáp: “Thật ra, vì tính điên của em, nên anh mới bị thu hút đấy. Đàn ông các anh, thường sẽ bị thu hút bởi một cô gái có tính tình, kiểu điên điên hâm hâm đấy.”
“Ha, có lẽ là vậy. Vợ… vợ kéo áo lên một chút, anh muốn ngậm ti vợ.”
“Hửm? Anh không làm việc sao?”
“Có, nhưng nghỉ ngơi một chút. Vợ kéo áo lên, anh mυ"ŧ một chút thôi, nhớ nó quá.” - Anh dẻo miệng xin cô.
Thượng Ngọc khẽ cười, mỗi lần anh gọi cô là vợ, y như rằng cô biết anh muốn đòi hỏi cơ thể của cô, cũng không quá xa lạ gì, trước khi đáp ứng nhu cầu của anh, cô căn dặn: “Lúc nãy em có gọi cho mẹ rồi. Em hẹn tối ra ngoài ăn tối rồi, nếu tối mẹ có hỏi anh về khi nào… thì anh bảo anh mới về, và đang ở khách sạn. Chứ đừng nói ở chung với em, mẹ sẽ mắng đó.”
Anh cười trừ, gật đầu nghe lời của cô, anh lanh miệng, đáp: “Anh biết mà, anh biết nên nói như nào mà. Vợ yên tâm, vợ cho anh mυ"ŧ xíu đi, tối anh sẽ nghe lời vợ.”
Cô khẽ lườm anh, chậm rãi kéo áo lên cao, để lộ ra đôi bầu ngực tròn và mềm. Thượng Quang vừa nhìn thấy, hai mắt sáng trưng, thích thú đưa đầu tới ngậm lấy ti của cô.
Anh rê đầu lưỡi ẩm ướt liếʍ quanh quầng hồng của cô, đầu ti nhỏ bé bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ làm cho cứng lên. Thượng Quang ngậm rồi lại mυ"ŧ cả bầu ngực, lực mυ"ŧ mạnh khiến đầu ti đỏ ửng lên. Thượng Ngọc cũng có chút ham muốn tìиɧ ɖu͙©, đưa tay lên sờ đầu ti bên còn lại.
Miệng nhỏ xinh đẹp, chậm rãi cất lên vài tiếng rên kɧoáı ©ảʍ: “Ah… ưm… ưm… ah… ha… ư… ư…”
Nghe thấy tiếng rên của cô, anh thích thú mυ"ŧ chặt đầu ti của cô hơn, khiến bầu ngực của cô bị nén một lực lớn, làm cho trướng căng lên. Cảm giác rất ngứa ngáy, rất muốn được thỏa mãn.
Biết rõ cô không thể làʍ t̠ìиɦ được, vì đang đến kỳ dâu rụng… anh cũng không muốn làm cô quá khó chịu, dần giãn cơ miệng ra, ngoan ngoãn ngậm đầu ti của cô, không làm cô kí©ɧ ŧɧí©ɧ nữa.
…
Được một lúc, điện thoại anh đổ chuông cuộc gọi. Là người giao hàng đến, anh vội vàng rời miệng khỏi bầu ngực của cô. Thượng Ngọc được giây phút nghỉ ngơi, cô khẽ cúi đầu xuống nhìn ngực của mình.
Một bên bầu ngực, bị anh ngậm mυ"ŧ trong miệng bóng loáng bởi nước bọt của anh, đầu vυ" đỏ và mềm dần đi. Dường như nó đã rất thỏa mãn khi được anh ngậm mυ"ŧ trong miệng.
Cô khẽ ngồi dậy, kéo áo xuống che ngực lại, ngoan ngoãn ngồi đợi anh đem trà sữa vào.
…
Ly trà sữa Choco phô mai của cô được giao đến, Thượng Quang cho cô. Lâu ngày rồi không được uống trà sữa, cô vui vẻ nhún nhảy trên ghế sofa cắm ống hút vào ly, hút lấy hút để trà sữa trong ly.
Thấy cô vui như vậy, anh cũng vui theo. Kéo cô tựa vào lòng, với tay lấy laptop để lên đùi và tiếp tục làm việc. Thượng Ngọc tựa đầu vào vai của anh, hai chân đung đưa tới lui… biểu hiện đang cảm thấy rất vui, rất thích.
“Ngon không?” - Anh khẽ hỏi, giọng có chút trầm.
Cô gật đầu, niềm nở đáp: “Hì, ngon lắm ạ. Cảm ơn anh chồng nhiều.” - Cô khẽ quay đầu hôn nhẹ lên gò má của anh.