[CAO H] Hẹn Em Một Đời Yêu Em

Chương 40

Trước Sau

break

Trong lúc Thượng Quang ngồi làm việc trên laptop, cô ngồi bên cạnh uống trà sữa và xem hoạt hình trên tivi. Tuy cô đã lớn rồi, nhưng tâm hồn vẫn còn trẻ con lắm. Mỗi lần ăn hay uống gì, cũng điều phải xem phim hoạt hình mới chịu được. 

 

Trong khoảng 10 phút đó, điện thoại của anh liên tục có nhận cuộc gọi từ số lạ gọi đến. Thượng Ngọc tò mò hỏi: “Anh không nghe ạ? Em thấy số đó gọi cho anh nhiều lần rồi.” 

 

Thượng Quang mặt lạnh như băng, thản nhiên đáp: “Không cần nghe.” 

 

Cứ ngỡ số đó sẽ không còn gọi nữa, nhưng không… từ gọi sang nhắn tin, rồi từ nhắn sang gọi điện thoại, liên tục là những tiếng “ting ting” từ điện thoại của anh. 

 

Cô mím môi, có chút lo lắng trong lòng, sợ đó là người quen biết với anh, đang có chuyện cần nhờ anh gấp. Thượng Ngọc vươn người, với tay lấy điện thoại của anh để trên bàn lên nghe. 

 

Thượng Quang thấy thế cũng không ngăn cản cô, anh để laptop sang một bên, bắt đầu ôm hôn khắp người Thượng Ngọc. 

 

[Cuộc Gọi Thứ 10]

 

- Thượng Quang, sao mãi anh mới nghe máy vậy? Anh có biết em lo cho anh lắm không? 

 

Đầu dây bên kia, lại là Mộ Ân Uyển… cô ta gấp gáp hỏi thăm tình trạng của cô, hơi thở có chút yếu ớt khi nói. 

 

- Xin lỗi, cô có việc gì quan trọng không? Nếu cần thiết, tôi sẽ chuyển lời lại, hiện tại anh ấy đang bận.

 

Mộ Ân Uyển vừa nghe thấy giọng của Thượng Ngọc liền trở mặt, giọng cũng thay đổi, ả ta hậm hực hỏi

 

- Lại là cô? Cô rốt cuộc là cái thá gì mà cứ cầm điện thoại của anh ấy. 

 

- Tôi là vợ của anh ấy. 

 

- Cô tự nhận? Tôi mới chính là vợ của anh ấy, đưa điện thoại cho anh ấy ngay. 

 

Ân Uyển hét qua điện thoại khiến Thượng Ngọc khẽ giật mình. Quan điểm của cô, cứ ai to tiếng là đang quát mắng cô. Thượng Ngọc trề môi mếu với anh, thấy vợ mình bị ức hiếp, anh vội vàng ôm cô vào lòng lấy lại điện thoại từ tay của cô. 

 

“Đưa cho anh, ngoan… tựa vào người anh này.” - Anh dịu dàng an ủi cô. 

 

Thượng Ngọc trả điện thoại cho anh, cô cuộn tròn người… ngồi trong lòng của anh, thút thít một cách tủi thân. 

 

- Nói đi, tôi nghe. 

 

Anh lạnh lùng nói. 

 

Mộ Ân Uyển vừa nghe thấy giọng trầm ấm của anh, liền tỏ ra yếu đuối, hơi thở cũng trở nên yếu dần đi, chậm rãi. 

 

- Anh Quang, anh đang ở đâu? Anh đến đây với em đi, em khó thở quá… anh đến với em đi, em nhớ anh. 

 

Thượng Quang thở dài, ngán ngẩm chiêu trò của ả ta. Anh lười biếng đáp. 

 

- Khó thở quá thì đến bệnh viện đi. Vợ tôi cũng có bệnh, cũng thường xuyên khó thở, tôi phải bên cạnh vợ tôi, để chăm cô ấy. 

 

- Ngô Thượng Quang, anh làm sao vậy? Con nhỏ đó, rốt cuộc nó đã bỏ bùa anh hay gì mà anh cứ gọi nó là vợ? Anh bị ngốc sao, em mới chính là vợ của anh, bác gái đã xem là con dâu rồi.

 

Ân Uyển tức giận, gằn giọng lên nói. 

 

Anh vẫn không mảy may quan tâm đến lời của Ân Uyển, chỉ chú ý vào mèo con nhỏ đang cuộn tròn trong người mình, đang run lên từng nhịp thôi. Thượng Quang biết rõ cô lại suy nghĩ lung tung vớ vẩn, nên vội buông điện thoại xuống, mặc kệ cho Mộ Ân Uyển chờ câu trả lời của anh. 

 

Thượng Quang kéo người cô ngồi lại ngay ngắn, nghiêng đầu hỏi: “Em lại nghĩ linh tinh rồi phải không?” 

 

Cô chu môi, hai bên hốc mắt đỏ hoen, sóng mũi cay đến mức chóp mũi đỏ ửng lên. Thượng Ngọc nấc từng tiếng, rồi nhè giọng ra, cô khóc òa lên như trẻ. 

 

“Trời ạ, ngoan nào… sao lại khóc, ngoan anh thương. Anh đây mà, anh là chồng của em mà.” - Anh dịu dàng vén tóc mái của cô ra phía sau, vỗ về tấm lưng đang run rẩy của cô. 

 

“Có phải… hức… có phải đó là vợ chính thất của anh không? Hức… cô ta luôn miệng bảo là vợ của anh.” - Cô dụi mắt, nấc từng tiếng hỏi anh. 

 

Thượng Quang bị sự đáng yêu ngốc nghếch của cô làm cho bật cười, anh vội vàng đưa tay lên lau những giọt nước mắt lăn trên gò má của cô. Ôn nhu giải thích: “Anh không quen biết cô ta, cô ta lúc nhỏ qua nhà anh chơi vài lần, được mẹ anh gọi là con dâu, nên ảo tưởng tự nhận là vợ của anh. Vợ chính gì ở đây, nếu mà em nói thế… cô ta phải ghen với em mới đúng, vì cô ta được mẹ anh hậu thuẫn, nhưng em được anh hậu thuẫn còn gì. Chung quy lại, anh ở cùng em, ăn với em, ngủ với em, tắm với em. Mọi thứ đều ở chỗ của em, cô ta gọi đến làm phiền, chẳng phải là trà xanh sao?” 

 

Lời anh nói, cô nghe cũng thấy khá đúng, gật gù cái đầu nhỏ. Thượng Ngọc nghĩ trong đầu, quả thực cô không nên buồn, cũng không nên khóc một cách nhu nhược như này. 

 

Cô biết rõ tính tình của anh, nếu anh thích ai hoặc có cảm xúc với ai, thì anh đã dành thời gian bên cạnh người đó. Bằng chứng rõ nhất, ngoại trừ lúc cô đi học ra, toàn thời gian anh đều bên cạnh của cô. Số điện thoại cũng lưu tên của cô, để là “Vợ Yêu” còn của Mộ Ân Uyển hoàn toàn không lưu tên hay gì cả. 

 

Chưa kể, cô ta chắc phải thèm khát lắm mới gọi điện làm phiền anh nhiều như vậy. Nếu anh thích cô ta, chắc giờ này đã bên cô ta rồi, chứ đâu ngồi dỗ dành cô như này. 

 

Thượng Ngọc nghĩ tới nghĩ lui, thấy cảm đúng. Cô không khóc nữa, nhanh chóng lấy lại tinh thần, với tay lấy điện thoại phía sau lưng của anh. Thấy cuộc gọi vẫn còn nhảy số giây số phút. Cô vội vàng cầm lên, điềm tĩnh nói.

 

- Mộ Ân Uyển, nếu cô thật sự là vợ của anh ấy… vậy thì đường đường chính chính cướp anh ấy khỏi tay tôi, còn nếu không làm được thì đừng gọi làm phiền anh ấy nữa. Nhớ cho kỹ tên của tôi, vì nhất định sẽ có một ngày, tôi đấm cô sưng cả mắt đấy. 

 

- Con nhỏ khốn khiếp, cô nghĩ cô là ai mà dám đe dọa tôi hả? Tại sao tôi phải cướp khỏi tay cô, trong khi anh ấy là của tôi? 

 

Thượng Ngọc nhún vai, mơ hồ tựa vào người của Thượng Quang, chậm rãi đáp. 

 

- Anh ấy là của cô? Vậy sao cô lại làm loạn gọi đến đây, để làm phiền anh ấy thế? Cô nhìn vào trong gương xem, nhìn bản thân cho thật kỹ… xem có phải đang bị thiếu thốn tình thương không? Trông cô khổ sở thế… nếu là của cô, sao lại để chạy đến chỗ của tôi? 

 

Chu Thượng Ngọc điềm tĩnh hỏi Mộ Ân Uyển, mỗi câu mỗi chữ đều là chọc ngoáy vào bên trong ả ta. Ân Uyển tức điên đến mức hét toáng lên, cô nghe thấy cũng chẳng sợ hay vừa gì, trực tiếp buông lỏng điện thoại của anh xuống dưới sàn. 

 

Nằm trong vòng tay của anh, chủ động cởi áo cho anh ngắm nhìn cơ thể. Thượng Quang biết cô đang cố tình chọc tức Mộ Ân Uyển, cũng không nghĩ ngợi gì nhiều. Vì dù gì, ả ta và anh cũng không liên quan hay dính dáng gì với nhau. Anh chỉ biết, và tập trung vào mỗi Chu Thượng Ngọc, trong đầu luôn mặc định sẵn, cô chính là vợ của anh. 

 

Thượng Quang trực tiếp nằm đè lên cơ thể nhỏ bé của Thượng Ngọc, hôn hít khắp cơ thể của cô. Từng tấc da tấc thịt đều bị anh mυ"ŧ cho đến mức để lại dấu vết tình yêu sâu đậm. 

 

Thứ âm thanh “chùn chụt” lúc nhỏ lúc lớn cứ thế truyền qua cuộc gọi điện thoại bị cô và anh lãng quên. Tuy cô đang tới mùa dâu rụng, không thể làʍ t̠ìиɦ được, nhưng vẫn có thể sờ hoặc chạm vào phần trên cơ thể của cô. 

 

Thượng Quang mê đắm cơ thể của cô, mê sự quyến rũ của cô. Thượng Ngọc nằm trên ghế sofa, cũng không tự chủ được, miệng nhỏ chậm rãi nấc vài tiếng rên da^ʍ đãиɠ kí©ɧ ŧɧí©ɧ: “Ưm… ưm… ah… hức… ư…” 

 

Mộ Ân Uyển lại nghe thấy âm thanh hoa mị đó, ả ta hận đến mức chỉ muốn giết chết Chu Thượng Ngọc. 

 

...

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc