Nói chứ, Pheromone Hùng trùng lợi hại đến vậy sao? Đến cả Lanster mà cũng bị đánh gục luôn.
Cashew thầm lẩm bẩm trong lòng, cùng lúc đó đôi cánh bướm màu đen vàng sau lưng bung mở. Sau khi tìm được vị trí ký túc xá, cậu bay thẳng từ ban công lộ thiên bên ngoài vào trong phòng, lại còn rất chu đáo đặt chú bướm trắng xuống ghế.
"Cậu..."
Lanster bị đặt trên ghế đứng dậy, dường như muốn nói điều gì đó.
"Cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt đi, tớ đi ra ngoài một lát."
Tiếng hệ thống thông báo hoàn thành nhiệm vụ tất nhiên khiến một con Trùng thấy vui vẻ, nhưng Cashew nhớ đến bộ dạng chật vật vì bị Pheromone ảnh hưởng của Ian khi phải rời đi trước, nên cậu vẫn định đi quan tâm một chút.
"... Khoan đã, cậu đừng đi vội."
Lanster rốt cuộc cũng thoát khỏi trạng thái không ổn khi nãy, hắn đưa tay níu lấy tay áo Cashew, không bận tâm đến vẻ mặt nghi hoặc của đối phương mà trực tiếp ghé sát vào ngửi cổ cậu.
Không có.
Không có bất kỳ mùi hương nào hết.
Làn hương cực nhạt nhưng vô cùng bá đạo kia giống như một ảo giác của hắn, xuất hiện bất thình lình rồi lại biến mất trong nháy mắt.
Làm sao có thể chứ?
Biểu cảm Lanster thay đổi liên tục, hắn không phải kiểu Thư trùng vô tư đến mức nảy ra ý nghĩ ngây thơ như "chắc là mình cảm nhận nhầm rồi".
Một khi hắn đã cảm nhận được, chứng tỏ nó nhất định từng tồn tại.
"Sao thế? Trên người tớ có mùi gì à?"
Cashew nhìn dáng vẻ đối phương cứ hít hà quanh cổ mình, cũng không nhịn được mà phập phồng cánh mũi.
Không đúng mà, hôm qua cậu mới đi tắm ở trung tâm xong, còn là đi cùng đối phương nữa, theo lý mà nói ngoài mùi sữa tắm ra thì đáng lẽ chẳng còn gì khác mới phải.
Lanster không nói gì, chỉ lặng lẽ vươn râu của mình ra.
Cặp râu trắng mềm mại theo động tác của hắn mà không ngừng lướt qua mặt Cashew, chóp mũi cẩn thận phân biệt thứ gì đó, hơi thở nóng hổi cũng lướt qua cổ đối phương.
Vẫn không có.
Cho dù đã dùng đến râu, vẫn không ngửi thấy bất kỳ mùi hương nào.
"Hơi ngứa, rốt cuộc là sao thế?"
Cashew không tự nhiên mà nghiêng đầu qua một bên.
"Cậu không mang theo hàng cấm nào đấy chứ, ví dụ như Pheromone Hùng trùng chẳng hạn."
Lanster thu râu lại rồi đứng thẳng người dậy, gương mặt hiện rõ vẻ nghiêm túc hiếm thấy.
Đối với những Thư trùng chưa trưởng thành và chưa qua huấn luyện chuyên nghiệp mà nói, Pheromone Hùng trùng chẳng khác nào chất gây nghiện, vậy nên Trường Quân sự số 2 Liên bang nghiêm cấm học sinh mang theo những thứ này.
"Tớ làm sao có thể mang theo hàng cấm được, tớ là một Thư trùng tốt mà! Hơn nữa cái thứ đó đâu phải hạng Thư trùng "ba không" như tớ có thể sở hữu chứ?"
(*"Ba không" (三无): Ý chỉ những người không có tiền, không có quyền thế, không có gia thế.)
Cashew đột nhiên trợn to mắt, cậu dang rộng hai tay:
"Nếu cậu không tin thì cứ việc lại đây khám xét, tùy cậu sờ nắn."
"Tớ không nghi ngờ cậu, chỉ là vừa rồi ngửi thấy một mùi hương rất kỳ lạ, không mang theo hàng cấm là tốt rồi, tớ chỉ đơn thuần là hơi lo lắng thôi."
Nội quy kỷ luật của trường quân sự nghiêm ngặt hơn nhiều so với các trường đại học thông thường, mỗi năm số lượng Thư trùng bị đuổi học vì đủ loại nguyên nhân cũng không phải là ít.
Lanster giải thích đơn giản vài câu, sau đó lặng lẽ quay về giường, còn đắp kín chăn của mình lại.
Lanster giải thích đơn giản vài câu, sau đó lặng lẽ quay về giường, còn đắp kín chăn của mình lại.
Đã không tìm thấy gì trên người Cashew thì hắn cũng không cần phải lo lắng thái quá.
Chuỗi động tác vừa rồi đã vắt kiệt sức lực ít ỏi của hắn, hắn cần phải hồi phục thêm một chút.
"Làm gì có mùi đặc biệt nào cơ chứ."
Cashew gãi đầu băn khoăn, cậu vươn râu ra cảm nhận một chút, chỉ thấy chẳng khác gì lúc trước.
Không cảm nhận được gì, cậu đành quy kết chuyện này là do sự khác biệt về cơ quan giữa Bướm trắng và Bướm đốm vàng, sau đó chẳng buồn nghĩ đến mấy thứ linh tinh này nữa mà tập trung nhìn vào bảng điều khiển hệ thống của mình.
Vừa thu được một mớ điểm kỹ năng, cậu lại có thể lao vào huấn luyện điên cuồng trong căn cứ được rồi.
Khoan đã, giới thiệu hệ thống dường như đã cập nhật.
[Tên: Cashew.
Chủng tộc: Bướm đốm vàng.
Tuổi: Mười tám tuổi.
Cấp bậc tinh thần lực: B+.
Sức mạnh: 36.
Nhanh nhẹn: 16.
Tính háng: 55.
Mức độ chuyển hóa: 1%.
Ghi chú: Một chú bướm nhỏ chẳng có mấy thiên phú nhưng lại rất nỗ lực, sự cần cù và mồ hôi giúp cậu tỏa sáng rực rỡ, nhưng so với những điểm sáng này thì đặc điểm đang dần chuyển hóa giới tính dường như thú vị hơn một chút, đúng không hả cái đồ nhỏ bé chẳng phải Thư cũng chẳng phải Hùng kia.]
Vẻ mặt Cashew đanh lại.
Chỉ số mức độ chuyển hóa này đã quá lâu không có động tĩnh, cậu suýt chút nữa đã quên mất mình còn có một giao kèo với hệ thống.
Chú bướm nhỏ không rảnh để xỉa xói cái ghi chú đi kèm của hệ thống, cậu lao nhanh như bay vào phòng tắm, bắt đầu cởi bỏ từng món quần áo trên người.
Bộ quân phục của Trường Quân sự số 2 Liên bang bị vội vàng treo lên thanh giá, chiếc gương trong phòng tắm phản chiếu thân hình cao ráo cùng những đường nét cơ bắp đẹp đẽ, trên làn da trắng nõn hiện lên những Trùng văn phức tạp mà lộng lẫy. Dưới mái tóc đen rối bời, đôi mắt vàng kim đã chuyển sang chế độ mắt kép đang quan sát tỉ mỉ chính mình trong gương.
Không mọc ra móc đuôi, cánh bướm vẫn cứng cáp như cũ, Trùng văn vẫn y hệt như trước đây.
Kiểm tra kỹ lưỡng suốt hơn mười phút, sau khi phát hiện không mọc thêm cơ quan nào cũng chẳng thiếu mất bộ phận nào, Cashew mới thở phào nhẹ nhõm một hơi dài rồi mặc lại quần áo.
Thế nhưng giây tiếp theo, một âm thanh máy móc đột nhiên vang lên, suýt chút nữa đã làm cậu sợ tới mức nhảy dựng lên.
[Chào nhé Ký chủ, lâu rồi không gặp.]
Hệ thống đã ngủ say suốt mấy mươi ngày nay mới ló mặt ra.
"Năng lượng của mi đủ rồi à?"
[Đúng vậy, vì cảm nhận được cơ thể anh có chút thay đổi, nên em cần qua đây để thực hiện một bản vá.]
"Là về mức độ chuyển hóa sao?"
[Ừm, theo lý mà nói, cơ thể anh sẽ dần chuyển hóa thành Hùng trùng, trong người sẽ bắt đầu chứa đựng Pheromone Hùng trùng, nơi xương cụt sẽ mọc ra móc đuôi, nhưng vì giao kèo trước đó của chúng ta nên em phải tốn năng lượng để giúp anh che giấu những thay đổi này.]
Hệ thống tận chức tận trách giải thích cho Cashew:
[Vì thế em đã tạo ra một thiết bị, có thể rút sạch Pheromone bên trong mồ hôi, nước mắt hay máu của anh ngay khi chúng vừa tiết ra ngoài với tốc độ cực nhanh, đồng thời còn giúp anh sao chép lại thông tin tư liệu của Thư trùng thuần chủng trước đây, như vậy sẽ không sợ lúc kiểm tra sức khỏe xảy ra vấn đề gì. Còn về móc đuôi, cứ đợi đến khi mức độ chuyển hóa của anh đạt một trăm phần trăm rồi mới xuất hiện.]
Hệ thống là một cái "thống" giữ chữ tín, một khi ký chủ không muốn bại lộ thân phận này, cũng không muốn bị bắt đi làm thí nghiệm, thì trước khi tỷ lệ chuyển hóa đạt mức một trăm phần trăm, hệ thống có nghĩa vụ giúp đối phương che giấu những điểm khác thường của cơ thể.
Nghe xong đoạn giải thích dài dằng dặc này của thống tử, Cashew trầm ngâm vài giây:
"Nói cách khác, trước khi mức độ chuyển hóa đạt tới một trăm phần trăm, tôi đều có thể yên tâm sống cuộc đời của một Thư trùng bình thường sao?"
[Đúng vậy.]
Hệ thống gật đầu, cường độ cơ thể không đổi, Pheromone hay móc đuôi gì đó cũng được che giấu, vậy thì còn gì khác biệt so với Thư trùng nữa đâu?
"Vậy là được rồi, cảm ơn nhé."
Tảng đá trong lòng Cashew rốt cuộc cũng rơi xuống đất, cậu không còn tốn quá nhiều tâm trí vào mức độ chuyển hóa nữa, mà chuyển ánh mắt rực rỡ sang phần tinh thần lực cấp B+.
Ngay từ cái nhìn đầu tiên cậu đã thấy phần tinh thần lực sau khi thăng cấp.
Việc tăng trưởng tinh thần lực là vô cùng khó khăn, nếu không thì đã chẳng có vô số Thư trùng mà tinh thần lực cả đời chỉ dừng lại ở mức độ khi vừa mới thức tỉnh.
Mà hiện tại tinh thần lực của cậu từ B lên đến B+, đổi sang việc điều khiển cơ giáp, đó chính là từ tỷ lệ đồng bộ 65% tăng vọt lên 75%.
Một khi tỷ lệ đồng bộ vượt quá 70%, độ linh hoạt của cơ giáp sẽ tăng lên đáng kể, có thể thực hiện được những động tác khó gần như tương đồng với cơ thể thật, đó mới là việc điều khiển cơ giáp bằng tinh thần lực theo đúng nghĩa.
Chú bướm nhỏ đã nóng lòng muốn đến ngay phòng huấn luyện cơ giáp của trường, để cảm nhận niềm vui khi tỷ lệ đồng bộ được nâng cao.
Mấy cái thứ như giới tính thì tính là gì trước mặt cơ giáp cơ chứ, hoàn toàn không quan trọng chút nào luôn.
Cơ giáp ơi, ta đến đây!
Tác giả có lời muốn nói:
Cashew: Cứ cảm thấy như mình đã quên mất chuyện gì đó, thôi kệ đi, cơ giáp, khởi động!
Ian: ╰_╯