Trong phòng tắm công cộng.
"Lời Ian nói trước đó có ý gì thế?"
Lanster vẫn nghĩ mãi không thông, nghĩ bụng Cashew vốn thân thiết với đối phương hơn nên mới lên tiếng hỏi.
Chú ý an toàn thân thể? Nhưng trong trường học thì làm gì có thứ gì đe dọa được hắn cơ chứ.
"Chịu thôi, sao cậu lại nghĩ là tớ sẽ biết?"
Cashew nhún vai, kể từ khi biết chuyện Ian từng vì muốn chứng minh thực lực mà nhảy vọt lên cao ba thước, kết quả lại tự nhảy thẳng vào miệng Tấn điểu, cậu đã bỏ cuộc trong việc tìm hiểu mạch não của con châu chấu đỏ kia rồi.
Nếu không, cậu sợ IQ của mình cũng sẽ bị kéo xuống ngang tầm với đối phương mất.
"Dù sao thì bạn tốt ở cạnh nhau lâu ngày, tính cách thường sẽ có điểm tương đồng."
Lanster giải thích.
"Cái này cũng có lý đấy, nhưng mà chờ đã..."
Cashew phụ họa theo một câu như thói quen, nhưng ngay sau đó lập tức phản ứng lại, đôi mắt vàng óng nheo lại đầy nguy hiểm:
"Lanster, có phải cậu đang ám chỉ điều gì không?"
"Làm sao có thể chứ?"
Đôi mắt bạc của Lanster nhìn trời nhìn nước, tóm lại là không nhìn Cashew ở bên cạnh.
"Cũng đúng, dù sao thì hiện tại chúng ta cũng là bạn rồi."
Ngoài mặt Cashew tỏ vẻ tin tưởng lời đối phương nói, trưng ra bộ dạng "tớ trách lầm cậu rồi".
Kết quả là Lanster còn chưa kịp thở phào một hơi, Cashew đã vươn tay trái, nắm lấy cổ tay đối phương với tốc độ nhanh như chớp, tay phải thì chộp lấy chiếc bàn chải lông mềm bên cạnh, trên mặt lộ ra một nụ cười "hiền hậu":
"Là bạn tốt, tớ thấy trong kẽ cánh của cậu vẫn còn bùn chưa được làm sạch, nên muốn giúp cậu chải một chút, chuyện này cũng là lẽ thường tình thôi đúng không?"
Cánh bướm co giãn liên tục, vì vậy tại nơi giao nhau giữa cánh và lưng có những khe hở hẹp do mô thịt mềm tạo thành, đóng vai trò giảm xóc khi cánh dang rộng hoặc thu lại nhanh chóng, giúp vùng da ở lưng không bị tổn thương bởi lực tác động.
So với làn da cứng cáp ở những vị trí khác trên cơ thể Thư trùng, nơi này vô cùng mềm mại và nhạy cảm.
"Không cần không cần đâu, tớ tự làm là được rồi."
Lanster ra sức vỗ cánh, đôi cánh bướm trắng muốt quạt tung không ít nước trong bồn tắm.
Giây tiếp theo, tiếng nước bắn tung tóe bị cưỡng ép dừng lại.
"Đừng khách sáo với tớ như thế, Thư trùng như tớ vốn có tính hay giúp Trùng, huống chi chúng ta còn là bạn tốt của nhau nữa."
Cashew dùng đầu gối tì chiếc cánh bướm trắng ở phía bên trong vào thành bồn tắm, tay trái buông cổ tay đối phương ra, kéo chiếc cánh bướm trắng ở gần mình ra phía ngoài, để lộ ra nơi giao nhau giữa cánh và lưng.
Nắm giữ đôi cánh của một con bướm, chính là nắm giữ toàn bộ của hắn.
Lanster nhỏ bé, nằm gọn trong lòng bàn tay!
Lanster vốn đã lệch môn ở mảng sức bật và sức bền, chưa kể đối phương còn là một Cashew chẳng giống tộc Bướm chút nào ở phương diện sức mạnh, lúc này cũng chỉ đành nhận mệnh.
"Vậy cậu nhẹ tay một chút."
"Cứ yên tâm đi."
Cashew cầm chiếc bàn chải lông mềm, vẻ mặt vui vẻ.
Cậu có cảm giác như được quay về kiếp trước, tìm lại niềm vui khi bắt được một chú bướm giữa đồng cỏ.
"Ưm, ừ..."
Lanster nằm bò lên thành bồn tắm, cảm nhận sự tê dại và ngứa ngáy khi bàn chải lông mềm lướt qua gốc cánh bướm, đôi cánh không tự chủ được mà run rẩy nhẹ, đầu ngón tay đặt trên mặt đá cẩm thạch trắng bệch ra.
"Cảm giác mạnh đến thế thật sao?"
Cashew gãi đầu, cậu thầm nghĩ mình cũng đâu có dùng sức.
"Trả đũa" thì "trả đũa", nói cho cùng cũng chỉ là một trò đùa dai, cộng thêm phần này thực sự rất khó làm sạch, nên Cashew thực sự đã rất nghiêm túc và dụng tâm giúp đối phương làm sạch gốc cánh bướm.
"Cậu tự... thử xem."
Lanster gập hai tay lại rồi vùi đầu vào đó, che đi khóe mắt đã hơi ửng đỏ, hơi thở không ổn định nói:
"Thử thì thử."
Chú bướm nhỏ chẳng hề sợ hãi.
...
Buổi tối, trong ký túc xá.
"Hai cậu không sao chứ?"
Kaino vừa tò mò vừa lo lắng nhìn hai chú bướm đang dìu dắt nhau bước vào, trong đầu đầy rẫy những dấu hỏi chấm.
Hai người này đánh nhau đấy à?
Không đúng nha, theo phân tích dữ liệu của anh ta, Lanster hẳn là đánh không lại Cashew, nhưng Cashew lẽ ra không thể đuổi kịp Lanster mới phải.
Hơn nữa thần thái này cũng không đúng lắm.
Cậu bạn bướm trắng của anh ta trông cứ như vừa bị giày vò đến mức sắp tan nát, còn Cashew thì lại mang bộ dạng thận hư nhưng thỏa mãn sau khi vừa làm một loại vận động không lành mạnh nào đó.
Không phải chứ, rốt cuộc hai người đã đi đâu làm gì vậy hả?
"Chỉ là huấn luyện mệt quá thôi."
Lanster vẫn cảm thấy cảm giác ở gốc cánh bướm vẫn còn đó, đáp qua loa một câu rồi lập tức lên giường nghỉ ngơi.
Kaino "ồ" một tiếng, điểm yếu về thể lực của bạn thân mình thì anh ta đương nhiên biết rõ, thế nhưng Cashew...
Anh ta quay đầu lại, vừa định nói gì đó thì phát hiện đối phương đã chui tọt vào trong chăn, còn phát ra những tiếng cười khoái chí.
Kaino xoa cằm, chắc là do anh ta đa nghi quá thôi.
Còn Ian lẳng lặng thu hồi tầm mắt, thầm cảm thông cho Lanster trong ba giây.
Cashew đang ở trong chăn vẫn không hay biết gì về suy nghĩ của đám bạn cùng phòng, lúc này cậu nhìn lượng lớn điểm kỹ năng trên bảng điều khiển hệ thống, không kìm được mà bật cười thành tiếng.
Tuy rằng bị bàn chải lông mềm quẹt qua gốc cánh bướm vừa ngứa ngáy vừa tê dại, nhưng mà cậu lại kiếm được rất nhiều, rất nhiều điểm kỹ năng nha.
Sau khi phân bổ điểm kỹ năng hợp lý, Cashew ngủ thiếp đi trong vòng một nốt nhạc, ngày hôm sau lại là một chú bướm nhỏ hồi máu đầy cây, tinh lực dồi dào, nhảy nhót tưng bừng.
"Nói mới nhớ, không biết bài huấn luyện thể lực hôm nay là gì nhỉ, liệu có giống hôm qua không?"
Cashew nhìn Lanster và Ian bên cạnh, hỏi.
"Tớ không biết, nhưng địa điểm tập trung giáo viên gửi là ở trong nhà."
Ian lắc đầu, âm thầm lùi ra xa để tạo không gian riêng cho hai chú bướm, sau đó mới đi theo phía sau vào phòng.
Trong phòng đã có khá nhiều Thư trùng đang chờ đợi, còn giáo viên thì đang phát cho mỗi người một thiết bị đeo trên trán.
"Nội dung huấn luyện hôm nay là khả năng kháng Pheromone, năm phút là đạt, mười phút là giỏi, mười lăm phút là điểm tuyệt đối."
Trợ giảng Á thư nói với giọng ôn hòa, sau đó lập tức chạy khỏi phòng với tốc độ nhanh đến mức để lại tàn ảnh, đồng thời đóng sầm cửa lại bằng một tiếng "rầm".
Cái gọi là khả năng kháng Pheromone chính là năng lực chống lại Pheromone Hùng trùng nhân tạo cấp thấp của đám Thư trùng.
Loại Pheromone tổng hợp cấp thấp này là nguyên liệu chính của thuốc ức chế dùng để xoa dịu Thư trùng cấp thấp, nhưng cũng vì quá phổ biến nên thường bị các phần tử bất hảo đánh cắp để gây ra hỗn loạn.
Quân thư chuyên nghiệp bắt buộc phải huấn luyện khả năng kháng tính tương ứng mới có thể đề phòng những vụ tấn công bằng Pheromone có thể gặp phải trong tương lai.
Còn về Pheromone của Hùng trùng cấp cao... thứ này không thể tổng hợp được và vô cùng đắt đỏ, chỉ có thể chiết xuất từ chính Hùng trùng cấp cao, giá thành đắt đỏ mà số lượng lại ít ỏi.
Chưa nói đến việc liệu có Thư trùng nào giàu đến mức dùng thứ này làm vũ khí hay không, chỉ riêng cấu tạo cơ thể của Thư trùng mà nói, họ có huấn luyện thế nào đi chăng nữa cũng không thể chống lại Pheromone của Hùng trùng cấp cao.
Trong đầu Cashew thoáng qua các tư liệu liên quan, cùng lúc đó, những vòi phun trong phòng đã bắt đầu tỏa ra làn hương thơm ngọt lịm.
Chú bướm nhỏ cẩn thận ngửi ngửi, mùi này hơi giống loại hương liệu kém chất lượng đi kèm trong mấy món văn phòng phẩm có mùi thơm.
Lúc đầu ngửi thấy rất ngọt, nhưng ngửi nhiều sẽ có cảm giác buồn nôn.
Trong lúc Cashew đang hồi tưởng lại chuyện cũ, căn phòng đã bắt đầu trở nên hỗn loạn.
"Khó... khó chịu quá."
"Nóng quá."
Tiếng thở của đám Thư trùng dần trở nên nặng nề, cơ thể vốn kiên cường như thép giờ lại mềm nhũn như sợi mì, gương mặt đỏ bừng, ánh mắt lờ đờ.
Liên tục có Thư trùng không chịu nổi mà nhấn nút công tắc, dùng mặt nạ đi kèm thiết bị che kín mũi miệng, lủi thủi bước ra khỏi phòng.
Theo thời gian dần trôi, trong phòng chỉ còn lại hai con Trùng tộc là Lanster và Cashew.
Lanster trụ được là nhờ từ nhỏ đã được huấn luyện qua những bài tập tương tự, còn Cashew đơn giản là chẳng cảm thấy gì hết.
Thế nhưng, nhìn thấy phản ứng của đám bạn học, để không tỏ ra quá kỳ quặc, chú bướm nhỏ vẫn giả vờ ra bộ dạng gần giống với Lanster.
Hai mươi phút sau, hai chú bướm một lần nữa dìu nhau bước ra khỏi phòng.
Chỉ có điều lần này, một người thật sự đã không trụ nổi, còn người kia là giả vờ.
"Để tớ đưa cậu về nghỉ ngơi nhé."
Cashew vẫn luôn nhung nhớ điểm kỹ năng, nhìn Lanster với ánh mắt rục rịch chờ cơ hội.
Đối phương hiện tại tai đỏ bừng, chân tay bủn rủn, chính là thời cơ tốt nhất để tiếp xúc thân mật mà.
"Không sao, tớ nghỉ một lát là khỏe ngay, tớ tự đi được..."
Lanster lắc đầu, khi không còn sự quấy nhiễu của Pheromone Hùng trùng kém chất lượng, trạng thái của hắn nhanh chóng hồi phục trở lại.
Kết quả là ngay khoảnh khắc Cashew ghé sát lại, một làn hương cực nhạt nhưng lại vô cùng bá đạo vờn quanh chóp mũi, giống như một loài hoa thần bí nào đó, trong nháy mắt đã rút cạn toàn bộ sức lực của Lanster, khiến cơ thể hắn mềm nhũn, ngã thẳng vào lòng Cashew.
Chú bướm nhỏ sáng mắt lên, trực tiếp bế bổng đối phương theo kiểu công chúa: "Đã bảo là cậu đừng có cố quá mà, để tớ bế cậu về..."
Tác giả có lời muốn nói:
Lanster: Thôi xong, sự trong trắng của tôi!