So với việc dồn sức vào những môn tự chọn hoa hòe hoa sói, Cashew vẫn thích các môn chuyên ngành của khoa Chiến đấu Cơ giáp hơn.
Đột kích dã ngoại, bắn bia vũ trang, huấn luyện thể lực...
Cứ hễ nhắc đến các môn học liên quan đến chiến đấu là đám bạn cùng phòng Thư trùng lại khôi phục dáng vẻ bình thường như mọi ngày.
Trong tiết huấn luyện đối kháng, để quan sát nền tảng của học viên, giáo viên Thư trùng tóc đỏ đã cho phép cả đám tự do chọn đối thủ chiến đấu.
"Lanster, lúc trước đã nói là sẽ đấu với tớ một trận, có lên không?"
Đôi mắt vàng kim của Cashew sáng rực lên, cậu nhìn sang người bạn thân bên cạnh, vẻ mặt đầy hăm hở:
"Lần này cậu không được trốn tớ nữa đâu đấy."
"... Được thôi."
Lanster nhìn quanh một vòng, ngoại trừ Cashew ra thì cũng chẳng có con Thư trùng nào khác tìm đến hắn.
Cashew chớp chớp mắt, mấy ngày trước đối phương luôn tìm đủ mọi lý do để trì hoãn, sao hôm nay lại dễ nói chuyện thế nhỉ?
Thế nhưng rất nhanh, cậu đã hiểu ra.
Chú bướm trắng đúng là không trốn tránh lời mời khiêu chiến của cậu, nhưng đối phương lại liên tục né tránh các đòn tấn công.
Lanster đã phát huy đến mức tối đa đặc tính nhẹ nhàng, linh hoạt và thần tốc của tộc Bướm. Rõ ràng là đôi cánh to lớn như vậy, nhưng hắn lại có thể lướt đi điêu luyện để né sạch mọi đòn tấn công. Những chiêu thức vốn tưởng có thể đánh bay đối phương đều chỉ rơi vào những tàn ảnh màu trắng.
Con bướm trắng này, thực sự quá nhanh.
Cuối cùng thì cậu cũng đã thấu hiểu tâm trạng của Ian khi đối đầu với mình lúc trước.
Cảm giác đuổi không kịp, đánh không trúng này đúng là bực bội thật đấy.
Sau không biết bao nhiêu lần phanh không kịp suýt chút nữa đâm sầm vào tường, Cashew quẹt mồ hôi, ánh mắt nhìn đối phương càng thêm kiên định.
Đáng ghét, hôm nay cậu nhất định phải bắt được con bướm trắng này!
Chỉ tiếc là, tưởng tượng thì đẹp đẽ mà hiện thực lại phũ phàng.
Cho đến khi giáo viên Thư trùng tóc đỏ hô dừng lại, Cashew vẫn chẳng hề chạm được vào dù chỉ một sợi tóc của Lanster.
Chú bướm nhỏ buồn bực ngày hôm đó đã ngốn sạch năm bát cơm, sau khi về phòng liền nằm vật ra giường, lao đầu vào khóa huấn luyện mô phỏng của hệ thống.
Đầu tiên, cậu để hệ thống mô phỏng ra một Trùng giả dữ liệu giống hệt Lanster, sau đó lần lượt mô phỏng các bối cảnh khác nhau như rừng mưa nhiệt đới, thảo nguyên, núi tuyết, bụi hoa khổng lồ... rồi bắt đầu cuộc rượt đuổi với đối phương.
Cho đến tận lúc bình minh, Cashew vẫn không tài nào chạm được vào dù chỉ là một góc áo của đối phương.
"Cậu có sao không?"
"Lanster" đi tới, ngồi xổm xuống bên cạnh Cashew, trên mặt là vẻ thân thiện hoàn toàn khác hẳn với chính chủ.
Cashew đã dành cả đêm cho việc huấn luyện, điều này cũng đồng nghĩa với việc hôm nay cậu đã thu hoạch được không ít điểm kỹ năng.
Nể mặt số điểm kỹ năng kia, "Lanster" đang lúc vui vẻ đã ân cần hát tặng đối phương một bài ca kết thúc xem như phúc lợi hội viên.
"Hai con bướm"*.
(*"Hai con bướm" (Lưỡng chích hồ điệp) là một bài hát trữ tình rất nổi tiếng của Trung Quốc, thường được dùng với ý nghĩa trêu chọc hoặc sến súa trong văn hóa mạng.)
"Người thương hỡi~ người hãy chậm bay~ cẩn thận đóa hồng có gai phía chân trời~"
"Ta và người quấn quýt bên nhau đến tận cùng thế gian~"
Cashew: "..."
Có thể đừng dùng khuôn mặt của bạn thân cậu để hát cái lời bài hát đáng sợ như vậy được không?
Không đợi con Trùng giả do hệ thống biến thành hát xong, chú bướm nhỏ đã lập tức thoát khỏi căn cứ huấn luyện, dém lại góc chăn cho mình rồi bắt đầu nghỉ ngơi.
Dù sao buổi sáng cũng không có tiết, vừa hay để tinh thần được thả lỏng một chút.
Thế nhưng chẳng biết là do bị Lanster kích thích trong giờ học, hay là vì cuộc rượt đuổi với "Lanster" trong căn cứ huấn luyện đã in sâu vào đại não, mà Cashew vừa chợp mắt không lâu đã mơ thấy một giấc mơ tương tự.
Trong mơ là một biển hoa khổng lồ, biển hoa ấy không chỉ rộng đến mức nhìn không thấy biên giới, mà mỗi một bông hoa bên trong còn to đến mức phi lý.
Lanster đứng trên nhị của một đóa hoa, đôi cánh trắng bạc sau lưng rung động, cả con Trùng nhẹ nhàng lướt đi giữa những đóa hoa, giọng nói hơi cao lên:
"Cashew, tới bắt tớ đi này, nếu cậu bắt được tớ, tớ sẽ để cậu..."
Dù hắn không nói hết câu, nhưng biểu cảm và ngữ điệu ấy đã ám chỉ tất cả.
Trong mơ, Cashew lập tức sải cánh đuổi theo: "Lanster, cậu không thoát khỏi lòng bàn tay tôi đâu!"
Giữa nền nhạc của "Hai con bướm", hắn chạy cậu đuổi, hắn có chắp cánh cũng khó thoát.
Đến cuối giấc mơ, công sức không phụ lòng Trùng, Cashew rốt cuộc cũng nắm được một cơ hội ngàn năm có một, dồn con bướm trắng đáng ghét kia vào một góc chết được tạo thành từ những cuống hoa.
"Cậu... cậu đừng qua đây..."
Lanster trong mộng hai tay bắt chéo chắn trước ngực, cả con bướm co rùm trong góc chết, vẻ mặt đầy kinh hãi nhìn Cashew.
"Khặc khặc khặc, cứ kêu đi, dù có kêu rách họng cũng chẳng có con Trùng nào đến cứu cậu đâu, ha ha ha ha ha..."
Cashew trong mơ phát ra tiếng cười đầy ma tính, hai tay quắp lại thành móng vuốt, từng bước ép sát con bướm trắng nhỏ bé đơn độc, đáng thương, không nơi nương tựa trong góc tường.
"Kêu rách cổ họng đi~ Kêu rách cổ họng đi~"
"Hộc..."
Cashew đột ngột bật dậy từ trên giường, đưa tay quẹt mồ hôi lạnh trên trán, lầm bầm tự nhủ:
"Sao mình lại mơ cái giấc mơ vừa đáng sợ vừa phi lý thế này cơ chứ... Ơ, Ian, cậu đi học môn tự chọn về rồi đấy à?"
Chú bướm nhỏ nhạy bén cảm nhận được hơi thở của con châu chấu đỏ, từ trên giường nhìn ra phía cửa, nhưng lại nhìn thấy cậu bạn thân đang trợn mắt hốc mồm với vẻ mặt kinh hoàng.
"Cậu sao thế? Có chuyện gì xảy ra ở lớp tự chọn à?"
Cashew gãi đầu.
"Không có gì."
Biểu cảm kinh hãi của Ian chuyển sang phức tạp, cậu ta dè dặt hỏi dò:
"Cashew, cậu... cậu là đồng tính Thư hả?"
Câu này vừa thốt ra, Cashew suýt chút nữa thì bị sặc nước miếng của chính mình.
"Sao tớ có thể là đồng tính Thư được? Tớ đâu có biến thái như cậu."
So với một Ian có niềm đam mê biến thái dành cho vị điện hạ nào đó, Cashew thực sự cảm thấy mình là một con Thư trùng vô cùng bình thường.
Ít nhất thì cậu không làm ra được mấy trò như ngày ngày ôm poster xoắn xuýt như quẩy, mang theo ảnh riêng bên người hễ nhớ tới là hôn lấy hôn để, rồi trước khi ngủ còn làm một nụ hôn thế kỷ với tấm ảnh có chữ ký.
Ian: "..."
Tớ biến thái? Cashew, cậu có giỏi thì để Lanster biết cậu vừa nói mớ cái gì đi?
Thời gian chớp mắt đã đến buổi chiều.
"Nhiệm vụ huấn luyện thể lực hôm nay của nhóm một là vượt qua đường đua số một trong vòng mười phút."
Thư trùng tóc đỏ cầm danh sách, xác nhận lại quân số rồi bảo nhóm Thư trùng thuộc bộ Cánh vảy đi sang phía bên kia.
Đường đua số một chủ yếu nhắm vào những loài Trùng có đôi cánh khổng lồ.
Cửa thứ nhất là kéo theo vật nặng một trăm kg bay lên năm trăm mét để lấy quả cầu lơ lửng, cửa thứ hai là bay qua hành lang trên không dài một nghìn mét đầy rẫy tia laser đỏ, cửa cuối cùng là nhảy vào hố bùn, kéo theo đôi cánh khổng lồ bơi về đích.
Đúng là phiên bản Trùng tộc của "Bướm và Ngài xông lên".
(*"Bướm và Ngài xông lên" (蝴蝶蛾子向前冲): Nhại theo tên chương trình trò chơi vận động vượt chướng ngại vật nổi tiếng "Nam sinh nữ sinh xông lên" (男生女生向前冲) của Trung Quốc.)
Giáo viên Thư trùng vừa ra lệnh, một đám bướm và ngài vỗ cánh phành phạch liền bắt đầu buổi huấn luyện.
Cashew không ngoài dự đoán giành được hạng nhất toàn trường với ba điểm ưu tú.
Thế nhưng điều nằm ngoài dự liệu của cậu là thành tích của Lanster thế mà chỉ ở mức trung bình khá.
"Bay mang nặng B, Xuyên phá không trung SS, Vượt đầm lầy C."
Cashew liếc nhìn bảng điểm của đối phương, chú bướm trắng này lệch môn hơi bị nặng đấy nhé.
"Chủ yếu là cái đầm lầy kia khó chịu quá."
Lanster mím môi, hắn có chứng ám ảnh sạch sẽ nhẹ, kết quả lại phải để bùn đất dính đầy người mà băng qua, chuyện này đối với hắn chẳng khác nào một loại hiệu ứng suy yếu đặc thù.
Dù sao thì không phải ai cũng giống như Cashew, có thể dùng cả tay chân, chẳng thèm đếm xỉa đến ánh mắt của những con Trùng khác mà bò lết một cách u ám và vặn vẹo trên mặt đất.
"Đúng thế, vậy chúng ta cùng đi tắm đi."
Cashew liếc nhìn Lanster giờ đã biến thành một chú bướm bùn, đề nghị.
Lanster vui vẻ đồng ý.
Thế nhưng ngay giây tiếp theo, đường đi của hắn đã bị một bóng người cao lớn màu đỏ chặn lại.
"Ian? Cậu tìm Cashew hả?"
Lanster nghi hoặc nhìn con châu chấu vừa chạy tới từ đường chạy số sáu.
"Không, tớ tìm cậu."
Ian thở hổn hển nói.
Lanster nhướng mày, so với Cashew, thực ra hắn không mấy quen thuộc với con châu chấu này, cũng không biết đối phương tìm mình có mục đích gì.
"Cái đó... Lanster... tớ muốn nói là..."
Ian ngập ngừng nói, khi nhìn thấy ánh mắt của bạn tốt đang nhìn sang, cả người cậu ta bỗng rùng mình một cái.
Tuy rằng Cashew chỉ là tùy ý liếc mắt một cái, thậm chí đối phương còn chẳng biết nội dung lời nói mớ là gì, nhưng đối với một kẻ đang chột dạ như Ian mà nói, ánh mắt này giống như giây tiếp theo có thể giết Trùng đến nơi vậy.
Sự thiên vị nói cho cậu ta biết, Cashew là bạn tốt nhiều năm của mình, hai người cùng nhau lớn lên, tình cảm sâu đậm, mà Lanster chẳng qua cũng chỉ là một con Trùng mới quen không lâu, cậu ta nên giúp Cashew che giấu bí mật biến thái kia mới đúng.
Thế nhưng sự chính trực và công lý được Viện trưởng dạy dỗ từ nhỏ lại đang giày vò lương tâm cậu ta, cho dù Cashew là bạn tốt của mình, cậu ta cũng không thể trơ mắt nhìn đối phương vươn móng vuốt ma quỷ về phía một Thư trùng vô tội có xu hướng tính dục bình thường được.
So sánh hai bên, Ian cuối cùng vẫn kìm nén lương tâm, lựa chọn đứng về phía Cashew.
Trong ánh mắt nghi hoặc của Lanster, Ian vỗ vỗ vai hắn, đôi mắt hổ phách vương lệ:
"Cái đó, không có gì đâu, chỉ là huấn luyện vất vả lắm, cậu nhất định phải chú ý an toàn thân thể đấy nhé!"
Những gì cậu ta có thể làm được cũng chỉ có bấy nhiêu thôi.
Lanster: ???
Tác giả có lời muốn nói:
Lời bài hát trong truyện đến từ ca khúc tình yêu cổ xưa "Lưỡng chích hồ điệp".