Các tiết học chuyên ngành của khoa Chiến đấu Cơ giáp đại khái được chia thành hai loại: một là huấn luyện năng lực chiến đấu của bản thân, hai là huấn luyện khả năng điều khiển cơ giáp.
Trong phòng huấn luyện cơ giáp.
Cashew đang điều khiển một cỗ cơ giáp màu đen thực hiện đủ loại động tác khó như nhào lộn ra sau, lộn nghiêng, xoay người nhảy, sau đó lại thao tác cánh tay máy nặng hàng chục kí nhấc bổng thiết bị huấn luyện bên cạnh lên.
Phải thừa nhận rằng, cảm giác linh hoạt tăng vọt cùng với tinh thần lực sau khi được nâng cao này thật sự quá sướng.
Mãi cho đến khi phòng huấn luyện phát ra thông báo hết giờ, chú bướm nhỏ mới lưu luyến không rời bước xuống khỏi cơ giáp.
Cơ giáp là thứ mà dù là mua mới hay bảo trì hậu kỳ đều tiêu tốn một lượng lớn đồng Trùng, ngay cả Trường quân đội số 2 Liên bang cũng không có đủ tài lực để trang bị quá nhiều.
Để đảm bảo tính công bằng về tài nguyên, thời gian sử dụng phòng huấn luyện cơ giáp của mỗi Thư trùng đều có hạn, hơn nữa còn phải đặt lịch trước.
Nếu không tranh được suất, thì chỉ còn cách đợi đến khi có tiết cơ giáp mới được sử dụng.
Cashew liếc nhìn trang đặt lịch hiển thị "Thời gian sử dụng còn lại của bạn trong hôm nay là 0", rồi lại nhìn cánh cửa lớn đã đóng lại, cậu thở dài, vừa đi về vừa tán gẫu với hệ thống.
:Này hệ thống, trong căn cứ huấn luyện có thể thêm phần huấn luyện cơ giáp không? Như vậy thì khỏi cần tranh suất đặt lịch hay đợi giáo viên lên lớp nữa."
Cashew lật xem các hạng mục trong căn cứ huấn luyện rồi hỏi.
[Về lý thuyết thì được, chỉ cần em dùng năng lượng cấu tạo ra một cái là xong, nhưng năng lượng của em đều dùng để chế tạo thiết bị thu thập Pheromone rồi, có lẽ anh phải đợi thêm một lát.]
Hệ thống an ủi, cơ thể đã được mã hóa của nó còn làm ra một biểu tượng "vỗ vai" cậu:
[Đừng có gấp, với đẳng cấp thấp lè tè hiện tại của anh, lái loại hàng thứ phẩm này là vừa khéo, dù sao thì Trùng nào dùng hàng nấy mà, anh cứ dùng tạm đi.]
Cashew: ... Tại sao một cái hệ thống như mày lại có thể nói chuyện cứa lòng đến thế nhỉ?
: )
Chú bướm nhỏ rất muốn túm cổ áo hệ thống mà hỏi xem, cái mục ghi chú trong hồ sơ ký chủ mà lần nào thay đổi cũng khiến cậu trầm cảm kia, có phải do chính tay nó viết hay không.
Nhưng nghĩ đến việc mấy ngày nay hệ thống vừa hiến kế vừa đóng góp năng lượng, Cashew vẫn âm thầm nuốt ý định đó xuống, khéo léo chuyển chủ đề:
"Chuyện đó để sau đi, mà ban nãy mi nhắc đến thu thập Pheromone, có thu được gì không?"
Nghe vậy, hệ thống lấy ra một cái lọ nhỏ chỉ bằng ngón tay cái, giọng điệu đầy tự hào: [Làm xong rồi, hiệu quả cực kỳ tốt, đây chính là Pheromone Hùng trùng cấp cao được chiết xuất từ mồ hôi anh vừa đổ ra đấy.]
Cashew đón lấy cái lọ nhỏ từ tay hệ thống, lắc lắc, mới phát hiện bên trong ngay cả một phần mười cũng không đầy, giọng điệu có chút thất vọng:
"Chỉ có bấy nhiêu thôi à?"
Cậu còn tưởng phải được đầy một lọ chứ.
Vừa rồi cậu còn định mở nắp ra ngửi thử xem Pheromone của mình có mùi gì, giờ nghĩ lại, thôi bỏ đi.
Chút xíu Pheromone thế này, e là vừa mở ra đã bay hơi sạch sành sanh rồi.
[Đó là vì mức độ chuyển hóa của anh mới có 1% thôi, vả lại đây chỉ là lượng thu được trong một khoảng thời gian ngắn vừa rồi, sau này chắc chắn sẽ còn nữa.]
Trong giọng nói máy móc của hệ thống lộ ra vẻ "đúng là hạng giàu xổi không biết nhìn hàng" đầy chán ghét:
[Anh có biết Pheromone Hùng trùng cấp cao đáng giá bao nhiêu không? Một ống thôi đã lên tới hàng triệu đồng Trùng đấy! Nếu anh đem tặng cho Thư trùng, độ hảo cảm sẽ trực tiếp vọt lên 100% luôn!]
Những lời phía sau của hệ thống về Thư trùng đều bị Cashew chọn lọc bỏ qua, chú bướm nhỏ chỉ nghe thấy đúng một chữ: Tiền.
Chưa đợi hệ thống nói xong, Cashew đã lập tức hăng hái hẳn lên, đôi mắt vàng kim sáng lấp lánh: "Vậy chúng ta đem nó đi bán đi!"
Số tiền mười vạn đồng Trùng trường phát xem chừng thì nhiều, nhưng đối với một Thư trùng "ba không": không gia thế, không tài lực, không kinh nghiệm kinh doanh nhưng lại ôm mộng trở thành Chiến thần Trùng tộc mà nói, thực sự chẳng thấm vào đâu.
Hệ thống nhìn con bướm đang bắt đầu tính kế bán Pheromone của chính mình, rơi vào một khoảng lặng kéo dài.
Hồi lâu sau, nó mới lên tiếng dập tắt giấc mộng phát tài của ký chủ:
[Ở Trùng tộc, giao dịch Pheromone Hùng trùng cấp cao không rõ nguồn gốc là phạm pháp đấy, một là anh để lộ thân phận, hai là anh xóa sổ tài khoản rồi đi bụi luôn đi.]
Câu nói này vừa thốt ra, chú bướm nhỏ đang hưng phấn lập tức héo rũ.
Không ngờ con đường phát tài vừa mới nghĩ ra đã bị chặn đứng như vậy.
Đã không bán được thì coi như vô dụng.
Cashew quẳng chuyện Pheromone ra sau đầu, thoáng thấy bóng dáng giáo viên dạy môn Chiến đấu Cơ giáp, cậu dặn dò hệ thống trong đầu hãy nghỉ ngơi sớm để hồi phục năng lượng, rồi chạy nhanh tới.
"Thầy Wayne, để em bê giúp thầy ạ."
Chú bướm nhỏ nhiệt tình cởi mở đỡ lấy chiếc hộp lớn trong tay vị giáo viên Thư trùng trung niên, tò mò ngó vào bên trong một cái:
"Đây là những công cụ diệu kỳ sẽ dùng trong tiết Chiến đấu Cơ giáp sắp tới ạ?"
"Đúng vậy, vừa rồi em tự tập à?"
Wayne liếc nhìn cánh cửa vẫn còn mở, sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, ánh mắt nhìn cậu học trò càng thêm phần hài lòng.
Tuy tinh thần lực của Cashew chỉ ở mức trung bình trong đám Thư trùng, nhưng về mặt khắc khổ nỗ lực thì vượt xa những người khác, tương lai trong lĩnh vực chiến đấu cơ giáp này chưa biết chừng cậu sẽ chẳng kém cạnh ai.
Dù sao tinh thần lực chỉ là yếu tố then chốt, chứ không phải yếu tố tuyệt đối quyết định thắng bại, với thiên phú và năng lực của đối phương, đạt được mức trung thượng là hoàn toàn có khả năng.
Hơn nữa tên nhóc này mồm miệng lại ngọt, còn biết giúp đỡ mọi người, sau giờ học còn chủ động ở lại dọn dẹp sân bãi, tương phản hoàn toàn với đám Thư trùng thô kệch vừa tan học đã chạy mất hút.
Càng nhìn càng thấy ưng ý, Wayne vỗ vai Cashew: "Em mang mấy thứ này đến sân X8564 đi, thầy đi điều động cơ giáp ra."
"Vâng ạ."
Cashew gật đầu, ôm hộp công cụ diệu kỳ sắp dùng đến tới sân bãi, đập vào mắt đầu tiên chính là Lanster đang đứng phản quang dưới ánh mặt trời.
Cậu đặt chiếc hộp xuống đất, sán lại gần đối phương: "Cơ thể cậu hiện giờ ổn chứ?"
Lanster liếc nhìn cậu một cái, gật đầu: "Cậu không xảy ra chuyện gì thì tôi vẫn ổn."
Cashew "Hả?" một tiếng, gãi đầu mãi không hiểu hai chuyện này có liên quan gì đến nhau, đến khi cậu nhìn lại thì bướm trắng đã quay đầu đi chăm chú nghe thầy giáo phát biểu, không thèm để ý đến cậu nữa.
"Vì số lượng cơ giáp có hạn, nên mọi người hãy tự do lập thành các tiểu đội để thao tác. Nội dung huấn luyện là xuất phát thống nhất từ vạch đỏ, dùng tốc độ nhanh nhất lấy được quả cầu bay trên đường đua của mình, người về nhất sẽ nhận được phần thưởng là thời gian sử dụng phòng huấn luyện cơ giáp không giới hạn trong học kỳ này nhé."
Thầy Wayne cười híp mắt lấy từ trong hộp ra hàng chục quả cầu bay, sau khi bật công tắc từng cái một, hai bên quả cầu liền bật ra cánh cơ khí, tự động bay tới khoảng không phía trên vạch vàng cách đó hàng nghìn mét.
"Trông cậu có vẻ rất phấn khích."
Lanster dù không quay đầu cũng có thể cảm nhận được ánh mắt rực lửa của cậu bạn cùng phòng.
"Đương nhiên rồi, đó là thời gian sử dụng không giới hạn đấy."
Cashew thấy bướm trắng vẫn không quay lại, bèn đưa tay giữ cằm đối phương xoay qua, đôi mắt vàng kim nhìn thẳng vào mắt hắn, giọng điệu chân thành:
"Lanster, chúng ta lập thành một đội đi."
"Được, vậy cậu lên trước đi."
Dứt lời, Cashew đã không đợi được nữa mà chọn ngay một cỗ cơ giáp, cùng các Thư trùng khác dừng lại trước vạch đỏ.
Theo tiếng còi vang lên, các cơ giáp khác đều bắt đầu khởi động, chỉ có cỗ của Cashew là vẫn đứng im tại chỗ.
"Cơ giáp hỏng rồi à?"
Lanster nhíu mày, dựa vào những gì hắn biết về cậu bạn cùng phòng, dù tinh thần lực cấp B trong việc điều khiển cơ giáp không bằng những Thư trùng khác, nhưng chú bướm nhỏ kiêu ngạo và hiếu chiến chắc chắn sẽ dốc hết sức mình để giành chiến thắng.
Dù kết cục có định sẵn là thất bại, thì đó vẫn là niềm kiêu hãnh của Thư trùng.
"Lanster, cậu tin tớ chứ?"
Giọng nói của Cashew truyền ra qua hệ thống loa ngoài của cơ giáp, nghe có chút trầm đục.
"Tớ đương nhiên tin cậu."
Lanster thấy câu hỏi này thật kỳ quặc, nếu không tin thì lúc sáng hắn đã không để đối phương rời đi dễ dàng như vậy.
"Thế là được rồi."
Cashew vươn tay ra, cơ giáp cũng đồng bộ vươn tay theo, vừa khéo dừng lại trước mặt bướm trắng, giọng điệu đầy vẻ nóng lòng muốn thử:
"Lanster, có muốn cùng tớ làm một vố lớn không?"