Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 23 Trộm

Trước Sau

break

“Trưa nay ăn một bát mì chay trên trấn, ôi chao nước dùng ngọt lịm...” Thấy lão thê trừng mắt, Triệu lão hán cười hì hì lấy lòng: “Cha con ta ăn được một bữa tử tế trên trấn, trong lòng cũng nhớ tới mọi người, nên mua mấy cân bột mì, lại sẵn có thịt, quay về làm một bữa ngon. Cả nhà bồi bổ chút dầu mỡ.”

Nhà nghèo thì nghèo, nhưng không thể keo kiệt, kiếm được thì ăn, ăn rồi lại kiếm, sống qua ngày mà, lo cái lo trước mắt cái đã. Chẳng phải mọi người đều sống như vậy hay sao?

Lão đầu này là người không giữ được tiền trong người, Vương thị không khách khí đưa tay ra.

Triệu lão hán cũng thức thời, đưa mấy chục đồng tiền đồng còn lại từ việc bán lươn hôm nay cho lão thê trước, rồi lại móc trong ngực hồi lâu, lôi ra hai chiếc khăn buộc nút chết. Chính là túi đồ đại nhi tử nhét cho trên đường, tất cả đều đưa hết cho Vương thị.

Vương thị vừa thấy khăn đã cảm giác không ổn, thứ lụa mềm mịn như thế này, ông kiếm đâu ra?

“Đây là gì?” Bà bóp nhẹ, sắc mặt khẽ biến.

“Bà cứ cất đi, lát nữa ta nói.” Triệu lão hán phẩy tay.

Đêm đã khuya, biết họ đi cả ngày cũng đói bụng rồi. Vương thị cũng không truy hỏi thêm, tất bật hầu hạ mấy cha con ăn cơm.

Ăn xong, Vương thị bảo Chu thị nghỉ sớm, bát đũa để mai thu dọn.

Đóng cửa gian giữa, Vương thị bế Triệu Tiểu Bảo đã tắm rửa xong vào phòng, thắp đèn dầu, chẳng bao lâu liền dỗ con gái đang hớn hở ngủ say.

Đợi Triệu lão hán rửa mặt xong bước vào, đã thấy lão bà khoanh chân ngồi đầu giường, trước mặt bày ra những vật quý bọc trong khăn. Lúc này đống vàng dưới ánh đèn dầu càng thêm chói mắt.

“Đống này ông mò từ đâu ra?” Vương thị vừa mở miệng đã chất vấn một trận.

“Bà nói gì thế, ta là phường trộm cắp hay sao mà mò với chả móc!” Triệu lão hán không vui, cảm thấy nhân phẩm bị xúc phạm: "Ta bảo là đào từ trong đất lên, bà có tin không?”

“Ông đừng lôi thôi, mau nói, mấy thứ này từ đâu ra?” Vương thị đấm ông một cái, biết hôm nay ông vào nhà phú hộ bán lươn. Bà chỉ sợ giữa đường xảy ra chuyện, ông nổi lòng tham mà trộm đồ của người ta.

Chẳng trách hôm nay khác thường mua mấy cân thịt, lại mua hai cân muối thô với bao nhiêu bột mì, ra tay rộng rãi như thế, hóa ra là làm chuyện mờ ám!

“Triệu Đại Căn! Dù có chết đói cũng không được trộm của người ta!” Thấy ông không đáp, Vương thị càng tin vào suy đoán của mình, tức đến không chịu nổi, sợ ông rước họa về nhà, người ta mất không phải một chiếc lá vàng hay vòng vàng, mà là khóa trường mệnh!

Ai mới đeo khóa trường mệnh?

Ắt hẳn là hài tử được sủng ái nhất trong nhà!

Mất bao nhiêu của quý thế này, gia chủ nhất định đã báo quan, nếu nha sai tra tới nhà họ, họ có mấy cái mạng mà đền?! Lão già đáng chết, càng già càng hồ đồ, càng già càng điên!

“Ôi chao bà lão này, nói thật bà lại chẳng tin!” Triệu lão hán chen bà ra, trèo lên giường, nằm xuống thở phào một tiếng sảng khoái, rồi chậm rãi kể lại toàn bộ chuyện hôm nay. Kể xong, ông còn vươn cổ nhìn con gái đang nằm dang tay dang chân ngủ say sưa, miệng xuýt xoa không ngớt: “Phúc tinh, đúng là phúc tinh của nhà ta! Tiểu Bảo nhà ta đâu có đi ị ra... con bé ị ra vàng bạc phú quý đó!”

“Bà xem, sao mà trùng hợp thế, tới nơi là con bé tỉnh, tỉnh rồi đau bụng đòi đi ngoài, đi ị xong lại một hai đòi đào hố...” Triệu lão hán tuyệt đối không tin tất cả chỉ là trùng hợp. Trấn trên người qua kẻ lại mỗi ngày, tiều phu lên núi đốn củi cũng chẳng ít, sao không ai đào được cái bình ấy?

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc