Triệu Tiểu Bảo bỏ năm văn, ông bù một văn, tổng sáu văn.
Mua xong không dám nán lại, đội nón rơm cho Tiểu Bảo. Ông đặt nàng vào gùi trên lưng Triệu Đại Sơn, dưới ánh nắng gay gắt, cả nhà rời trấn.
Gấp gáp mấy phen, rốt cuộc vẫn không kịp về nhà trước lúc trời sập tối.
Triệu lão hán và Triệu Đại Sơn một người đi trước một người đi sau giơ đuốc soi đường. Họ luôn miệng dặn Chu thị cùng Triệu Phong phải để ý dưới chân, chớ dẫm phải rắn độc hay hố sâu bờ dốc, lỡ trượt ngã hay bị cắn thì phiền toái lắm.
Trời đêm sao giăng lấp lánh, tiếng ve sầu xen lẫn đủ thứ âm thanh lộn xộn vang vọng bốn bề.
Triệu Tiểu Bảo co ro trong gùi ngủ say sưa, chẳng hề hay bên ngoài là cảnh tượng gì. Chuyến đi này có thể nói là bé ngủ mà đi, ngủ mà về, bàn chân chưa kịp chạm đất được mấy lần.
Chu thị và Triệu Phong mệt đến mức không buồn mở miệng, thấy phía trước có ánh đuốc lập lòe, tiếng người quen từ xa truyền lại. Mẫu tử hai người không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng về tới rồi.
“Lão đại, có phải các con đó không?” Vương thị giơ đuốc đứng ngay đầu thôn, nghe phía trước có động tĩnh, không nhịn được bước lên mấy bước.
“Mẫu thân, là chúng con!” Triệu Đại Sơn vội đáp, đêm khuya tĩnh lặng, cách xa cũng nghe rõ mồn một: "Khuya thế này sao mẫu thân còn ra đây?”
“Sao về muộn vậy?” Nghe giọng trưởng tử, Vương thị mới thở phào, cùng Triệu Nhị Điền bên cạnh tiến lên đón: "Trên đường có việc gì trì hoãn sao?”
“Lúc đi có chậm trễ đôi chút, không có gì.” Triệu lão hán thở dài một hơi, rốt cuộc cũng được nghỉ chân.
Lời qua tiếng lại, hai bên đã gặp mặt.
Triệu Nhị Điền vội nhận lấy đòn gánh từ tay phụ thân, Vương thị thì cúi xuống nhìn Triệu Tiểu Bảo, thấy bé ngọt ngào ngủ say sưa. Bà khẽ mỉm cười, cũng không đánh thức bé dậy. Lại thấy con dâu mồ hôi nhễ nhại, bèn nhận lấy gùi, không ngờ nặng trĩu, cũng chẳng rõ họ đã mua những gì.
Đón người xong liền cùng nhau về nhà, đi ngang qua thôn, con chó già nhà Triệu Hữu Tài còn sủa mấy tiếng.
Về tới nơi, bên nhị phòng và tam phòng có tiếng động trở mình dậy định ra ngoài xem. Vương thị đứng giữa sân nói: “Các con cứ ngủ tiếp, khỏi cần dậy.”
Dứt lời bà liền vào bếp bưng cơm, cơm vẫn hâm trên bếp lửa từ trước. Lúc bà ra khỏi nhà mới dập than, giờ bát còn nóng hổi.
Triệu Tiểu Bảo vừa được bế ra khỏi gùi liền tỉnh, ngủ suốt một đường, về tới nhà lập tức tinh thần phấn chấn. Chân bé vừa chạm đất đã chạy lại lục gùi, trong đầu chỉ nhớ đến ba xiên kẹo hồ lô gói trong giấy dầu.
Chu thị lấy đồ trong gùi ra. Nào là thịt ba chỉ, nào là hai khúc xương lớn, còn có muối thô, kim chỉ kéo, đường mạch nha, bột mì thô... từng món bày kín cả bàn.
Vương thị từ bếp bước ra, thấy bàn chất đầy, nhất là sáu cân thịt ba chỉ, trông chướng mắt vô cùng, không khỏi hỏi: “Sao lại mua nhiều thịt thế này?” Trước kia lên trấn, cùng lắm cắt nửa cân thịt heo đã là xa xỉ lắm rồi, hôm nay lão đầu trúng tà hay sao mà mua lắm vậy?
“Mỡ heo bán hết rồi, lên trấn một chuyến chẳng dễ gì, ta liền mua mấy cân ba chỉ béo về cho bà thắng mỡ. Tiểu Bảo thích thịt nạc, nên mua thêm hai cân thịt nạc.” Triệu lão hán ngồi trên ghế nhỏ, ôm gáo nước uống ừng ực không ngừng.
Ba chỉ hảo hạng đem đi thắng mỡ, lão già này cũng thật biết tính toán! Vương thị liếc ông một cái, nhưng cũng chẳng nói gì, nhìn qua từng món trên bàn, thấy ông còn mua nhiều bột mì đến vậy, mày lại giật giật.