Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 24 Tìm chỗ giấu tiền

Trước Sau

break

Vậy nên số vàng đó vốn dĩ là của họ, tuy không biết ai chôn, chôn bao lâu... nhưng đào được thì là của mình chứ còn ai. Ông không trộm không cướp, vàng đã nằm trước mắt, lẽ nào không đưa tay lấy à?

Đào được tiền riêng của người khác, ông chẳng thấy áy náy. Trái lại còn tin chắc nhà mình chính là “người hữu duyên”.

Vương thị nghe xong mặt đầy nghi hoặc, không nhịn được quay đầu nhìn con gái đang ngủ phía trong.

“Thật là các ông đào được? Không phải ông trộm về?” Bà vẫn cảm thấy quá đỗi ly kỳ. Sáng sớm còn lo trong nhà chỉ có mấy đồng tiền đồng, tối đến đã tay trái cầm trâm vàng, tay phải cầm vòng vàng rồi sao??

Chưa nói thứ khác, riêng cây trâm vàng này, ít nhất cũng bán được hai ba chục lượng bạc chứ?

Dễ dàng như vậy mà đào được? Có khác gì nhặt được bánh từ trên trời rơi xuống!

“Bà không tin thì mai hỏi Đại Sơn đi, chính tay nó đào được.” Triệu lão hán trở mình, lẩm bẩm mấy câu. Ông đi cả ngày mệt rã rời, mí mắt vừa khép, tiếng ngáy đã vang dậy cả sân.

Vương thị nhìn đống vàng trong tay, trong lòng thực ra đã tin. Bà hiểu rõ tính tình lão đầu, ông không có gan trộm cắp. Lúc nãy bà nói vậy chẳng qua để thử ông thôi.

Nghĩ đến đây đúng là đồ họ đào được, tim bà lập tức nóng rực.

Tiền a, toàn là tiền a! Vàng ròng cả đấy, tùy tiện đem một món ra tiệm cầm đổi bạc, cũng đủ cải thiện tình cảnh hiện tại của nhà họ.

Triệu gia đời trước tích được phúc đức gì lớn lao, đời này lại sinh ra một cô con gái như vậy! Lại còn do bà sinh nữa chứ!

Vương thị nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không kìm được, vỗ một cái lên chân lão đầu đang co lại, chen sang ôm lấy khuôn mặt tròn trịa của con gái xoa nắn mấy cái, ánh mắt thương yêu cơ hồ tràn ra ngoài.

Bà lại sờ từng món vàng, rồi khóa hết tất cả vào chiếc hòm cất tiền. Từ nay đây là gia sản của Triệu gia, nhất định phải tìm chỗ cất cho thỏa đáng.

Cái hòm vốn giấu dưới gầm giường, nay bà thấy chỗ ấy chẳng còn an toàn.

Gầm giường không được, trong tủ không xong, kẽ tường lại càng không...

Nửa đêm, bà như con ruồi mất đầu chạy khắp phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên con gái đang ngủ say.

Triệu lão hán ngáy vang như sấm lại bị vỗ thêm một cái, Vương thị chen tới bên con gái, đôi tay thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của bé, miệng lẩm bẩm: “Tiểu Bảo, nương muốn vào chỗ đất thần tiên xem thử. Con dẫn nương đi đi! Tiểu Bảo tiên tử hiển linh, mau mau hiển...”

Ôm hòm tiền trong tay, Vương thị đột ngột biến mất tại chỗ.

Vẫn là nơi quen thuộc đó, chân Vương thị chạm đất, nhưng hai chân không khỏi run rẩy. Bà vừa cảm kích vừa kính sợ nhìn về phía thửa đất đã được khai hoang phía xa. Bà chậm rãi bước đến gốc đào lớn, thấy con gái đang nằm ngủ say dưới gốc cây đào, bèn bước tới bế lên.

Bà đã vào đây không biết bao lần, từ thuở đầu hoảng hốt bất an đến nay quen đường quen lối. Nhưng trong lòng bà chưa từng thật sự thả lỏng, bà vẫn luôn mang lòng tôn kính với nơi này. Nếu không phải năm nay mất mùa, lương thực trong nhà không đủ nuôi cả đại gia đình qua một năm, bà và lão đầu cũng chẳng dám nảy sinh ý định khai hoang trồng trọt ở đây. Chuyện này đối với phàm nhân chẳng khác nào đại nghịch bất đạo.

Bà ôm con gái ngồi trên khúc gỗ lão đầu mang vào chuẩn bị dựng nhà, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc