"Tiểu Bảo không bẩn." Triệu Tiểu Bảo ngửa người tựa vào đùi mẹ, nghe vậy đá chân phản kháng.
"Không bẩn sao, cổ còn đeo cả vòng cổ bằng bùn kìa." Bà Vương giữ chặt cô bé: "Sau này không được theo Tiểu Ngũ và mấy đứa kia lên núi chơi nữa, con còn nhỏ, trên núi nguy hiểm lắm."
Triệu Tiểu Bảo chỉ hừ hai tiếng không nói gì.
Vương thị cũng không nói gì thêm, từ nhỏ Tiểu Bảo đã thông minh hơn những đứa trẻ khác. Những đứa trẻ khác ba tuổi còn lí nhí, chảy nước dãi, bé thì nói năng lưu loát, suy nghĩ rất rõ ràng. Cả nhà luôn cưng chiều theo bé, trừ những việc nguy hiểm không được làm, gần như bé muốn gì được nấy, không ai dám từ chối.
Tắm xong, Vương thị nhận khăn từ Chu thị, ôm con gái thơm tho vào phòng.
Lão Triệu đang đốt ngải ngoài sân để xua muỗi, cửa sổ nhà chính chỉ mở tí xíu, thấy con gái nằm trên giường ngủ ngáy khò khò, mắt lờ đờ, trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Ông vội quay đầu ra hiệu cho con trai thứ, Triệu Nhị Điền vác cuốc chờ sẵn, thấy cha ra hiệu, vội bước nhanh vào trong, cha con hai người nhẹ nhàng lặng lẽ vào nhà.
Triệu Tiểu Bảo gần như ngủ say, mơ màng cảm thấy bàn tay nhỏ bị ai đó nắm lấy, ngón tay thô ráp chà xát lòng bàn tay khiến bé ngứa ngáy, bé vô thức nắm chặt.
Lúc này, bên tai bỗng vang lên giọng lo lắng của nhị ca hỏi: “Tiểu Bảo, hôm nay nhị ca gắp đùi thỏ cho muội rồi, nhị ca có tốt không?”
Đùi thỏ thơm lừng, Triệu Tiểu Bảo nuốt nước miếng, đưa ngón tay vào miệng, mơ màng trả lời: “Nhị ca tốt, Tiểu Bảo thích nhị ca.”
Triệu Nhị Điền quay đầu nhìn cha, lão Triệu liếc mắt một cái, ý bảo “nhìn ta làm gì!”
Triệu Nhị Điền ho nhẹ, gương mặt đen sạm bỗng đỏ bừng, người đàn ông cao lớn ngồi xổm bên giường, một tay cầm cuốc, một tay ôm muội muội, giọng trầm đục dỗ dành: “Tiểu Bảo, nhị ca muốn tới chỗ thần tiên chơi, muội, muội dẫn nhị ca đi nhé...”
Chưa dứt lời, mắt lão Triệu bỗng co lại.
Chỉ thấy chỗ Triệu Nhị Điền vừa ngồi trước đó giờ đã trống không.
Trong phòng tối tăm chỉ còn lão Triệu đứng bên giường ngẩn ngơ.
Dù đã chuẩn bị tâm lý, ông vẫn bị cảnh tượng trước mắt làm tim đập loạn nhịp, chân run rẩy, suýt nữa không kiềm chế được cúi xuống lạy chiếc giường trống.
Thần, thần tiên hiện linh rồi!
Triệu gia có một bí mật lớn, con gái út mà Vương thị sinh ra bằng cả sinh mạng, mang trong mình một vùng đất thần tiên!
Nơi đó được mù sương dày đặc bao phủ quanh năm, rộng cỡ thôn Vãn Hà, giữa đồng bằng có một cây đào lớn cỡ ba người mới ôm mới được, phía trước cái cây là một con suối nhỏ chảy róc rách, xa hơn là vách đá cheo leo.
Bốn mùa ở đó rõ rệt, ngày đêm thay đổi, có nắng, có mưa... chỉ là không theo quy luật tự nhiên.
Triệu gia biết rõ vì tất cả đều đã từng vào đó, kể cả Triệu Hỉ nhỏ nhất.
Ngay cả cậu bé cũng biết, chỉ cần ban ngày làm tiểu cô vui lòng, chờ tới tối khi tiểu cô chưa ngủ hẳn, nắm lấy ngón tay mũm mĩm xin tiểu cô dẫn đi, tiểu cô nhất định sẽ dẫn mình đến chỗ thần tiên tham quan.
Đó là kết quả được rút ra từ việc cả nhà thử nghiệm đủ cách trong suốt ba năm qua.
Tất nhiên, ban đầu chỉ là để xem thử.
Nhưng hiện giờ, lương thực trong nhà không đủ ăn, tất nhiên là phải tận dụng vùng đất đó rồi!
Có một con suối dường như không bao giờ cạn, một vùng đất màu mỡ rộng bằng cả một thôn làng, lão Triệu và Vương thị bàn bạc, quyết định cách một ngày cho ba con trai lần lượt lấy lòng Tiểu Bảo, để tối dễ dỗ cho Tiểu Bảo dẫn họ vào khai hoang ruộng đất.