Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 6: Khỉ đất

Trước Sau

break

Vương thị thấy thế cười gật đầu: “Ăn chậm một chút, đều là của con, không ai giành với con đâu.”

Triệu lão hán thì giơ chiếc đũa nói với đám con cháu: “Mau ăn đi.”

Ông vừa nói xong, đám cháu trai đã nhanh tay gắp, mau lẹ chính xác tàn nhẫn, mỗi đứa gắp một cục thịt thỏ, cả cục xương và thịt đều nhét vào trong miệng, nhai rôm rốp, ăn rất ngon lành.

Ba huynh đệ Triệu Đại Sơn thì gắp miếng thịt thỏ còn dư vào chén vợ mình, sau đó mới tới lượt mình.

Đêm nay chỉ giết hai con thỏ, nói nhiều không nhiều nói ít cũng không ít, nhưng không chịu nổi nhà bọn họ nhiều người mà ai cũng ăn khỏe, một người một chiếc gắp vài lượt đã thấy đáy.

Trong lúc ăn, tiếng húp cháo rau dại và tiếng nhai thịt rộp rộp hết đợt này đến đợt khác, bát cháo loãng thường ngày cảm thấy không đủ no. Hôm nay ăn chung với một nồi thịt thỏ hầm rau, lại hợp khẩu vị lạ lùng, bữa cơm tối nay ai nấy đều ăn rất thỏa mãn.

Sau khi ăn xong, Chu thị và hai chị em dâu tay chân lanh lẹ thu dọn chén đũa, Vương thị thì đi nhà bếp đun nước ấm chuẩn bị cho Triệu Tiểu Bảo tắm rửa.

Mấy đứa cháu trai đùa giỡn chạy khắp sân, tiếng đuổi bắt nhau huyên náo vô cùng.

Triệu Tiểu Bảo bò vào lòng đại ca, vươn ngón tay ngắn ngủn đếm từng ngôi sao trong màn đêm, vểnh đôi tai nhỏ lắng nghe cha và các ca ca nói chuyện.

Cả nhà già trẻ lớn bé ngồi hóng mát trong sân, Triệu lão hán xỉa răng thở dài: “Hai năm trước phương Bắc gặp bão tuyết, năm nay phương Nam của chúng ta lại gặp hạn hán, trong lòng cha luôn thấy không yên!”

Ông thấy hơi bất an, luôn cảm thấy mấy năm nay thời tiết không thuận lợi, nếu không phải thôn Vãn Hà của bọn họ có con sông nhỏ, năm nay người trong thôn ngày ngày gánh nước sông tưới đồng ruộng thì chẳng biết mùa màng sẽ ra sao nữa đây.

Đôi tay thô ráp của ông chà nhau trong vô thức, giữa mày nhíu lại.

Triệu Đại Sơn đỡ thân hình bụ bẫm của tiểu muội, nghe cha nói vậy cũng tiếp lời: “Năm nay người đi trấn trên tìm việc cũng nhiều hơn hẳn, năm rồi ở bến tàu vác bao một ngày có thể kiếm mười mấy văn, hôm nay con dò hỏi một huynh đệ, tám, chín văn đều có rất nhiều người chịu làm, đã vậy còn giành giật nhau bể đầu.” Hắn không nói là mấy văn tiền hắn cũng muốn làm, nhưng cha không muốn, vì thế còn bị quản sự chỉ vào mũi chửi cho một trận nói hắn không làm hỏi thì hỏi làm gì, lãng phí thời gian của ông ta.

Khuân vác là công việc tốn sức, cũng khiến thân thể mệt nhọc, nhưng thời thế hiện nay có không ít người ngheo đều có sức mà không có việc, bến tàu cũng không thiếu người, dù tiền công thấp cỡ nào cũng có người làm.

Gia đình có nhiều miệng ăn phải nuôi, mấy năm trước cha sẽ không cản hắn.

Nhưng nay đã khác, tuy đã qua thu hoạch vụ thu, nhìn có vẻ rảnh rỗi, nhưng nhà họ vẫn rất bận đâu...

“Nước sôi rồi, Tiểu Bảo mau lại đây tắm rửa đi.” Chu thị đứng ở cửa nhà bếp gọi Triệu Tiểu Bảo.

Triệu Tiểu Bảo tuột từ trên đùi đại ca xuống, lẹt đẹt chạy đi tắm.

Vương thị đổ thêm chút nước lạnh vào bồn gỗ, dùng tay thử độ ấm có vừa chưa, chờ Triệu Tiểu Bảo tới, bà đóng cửa nhà bếp, bế khuê nữ lên, lột đồ ra rồi bắt đầu gội đầu và lau mình cho bé.

"Con khỉ đất, để mẹ xem hôm nay vào rừng bẩn đến mức nào." Bà Vương dùng xà phòng tạo bọt rồi thoa lên tóc cô bé, vừa xoa vừa trêu đùa: "Ôi chao, bọt xà phòng toàn màu đen kịt, Tiểu Bảo nhà ta bẩn quá rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc