Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 8: Vùng đất thần tiên

Trước Sau

break

Trước tiên thử khai hoang một mảnh đất, rồi dùng suối dẫn nước tưới tiêu, xem có thể trồng được lương thực hay không.

Dù sao thì thần tiên không chịu sự quản lý của triều đình, đất thần tiên tất nhiên không liên quan đến triều đình, nếu trồng được lương thực trong đó, thu hoạch sẽ thuộc về nhà họ, trồng bao nhiêu thì được bấy nhiêu, sau này không phải lo đói nữa.

Đêm nay, Triệu Tiểu Bảo lại mơ thấy mình đến nơi phủ đầy sương trắng đó.

Từ lần đầu sợ hãi khóc lóc kêu cha gọi nương đến giờ bé đã có thể bình tĩnh nhìn ngó xung quanh, vì bé biết chắc chắn là cha nương, huynh tẩu, các cháu trai... sẽ đến chơi với mình.

Hóa ra đêm nay là nhị ca.

Triệu Tiểu Bảo đi vòng quanh cây đào, đến hướng khác, tìm một chỗ ngồi xổm, hai tay chống cằm, nghiêng đầu nhỏ nhìn nhị ca đang vung cuốc cày đất, cười dịu dàng: “Nhị ca, ca lại vào giấc mơ của Tiểu Bảo rồi.”

Hôm trước đại ca vào khai hoang suốt đêm, hôm nay Triệu Nhị Điền tiếp tục đào đất, nghe vậy không ngẩng đầu nói: “Nhị ca lo Tiểu Bảo sợ, nên nằm mơ vào chơi với Tiểu Bảo đấy.” Bịa chuyện rất trôi chảy, không hề lắp bắp chút nào.

“Nhị ca, Tiểu Bảo buồn ngủ rồi.” Triệu Tiểu Bảo ngáp dài, mi dài cong vút dính nước mắt, nói xong ngồi xuống đất, nằm xuống, miệng hé nhẹ phát ra tiếng ngáy nhỏ.

Triệu Nhị Điền vứt cuốc, đi lấy cái chăn treo trên cành đào, cẩn thận bọc muội muội, xong quay đầu tiếp tục đào đất.

Không xa cây đào đã dựng một căn nhà gỗ sơ khai, gỗ do ba huynh đệ tìm trong rừng núi phía sau, mỗi lần cha cũng mang về vài khúc. Họ định xây vài căn nhà ở đây, làm một chiếc giường nhỏ. Sau này họ đi làm ngoài kia sẽ cho muội muội ngủ trên giường.

Mỗi lần Tiểu Bảo chỉ được dẫn một người vào đất thần tiên, dù là xây nhà hay khai hoang thì tiến độ đều rất chậm, phải từ từ.

Đào đất suốt đêm, Triệu Nhị Điền không thấy mệt, ngược lại chỉ thấy tràn đầy sức lực. Hắn hít thở không khí trong lành, ngửi hương đào thoang thoảng, cảm thấy toàn thân thư giãn, mồ hôi chảy ra cũng mang theo cảm giác sảng khoái.

Sao mà thơm thế nhỉ?

Hắn không nhịn được quay đầu nhìn cây đào, từ lúc nương vào đây đến giờ đã hai năm, năm nay là năm thứ ba, cây đào mới ra ba quả xanh lè.

Nhưng phải nói thật, quả đào này thật sự rất thơm, chưa chín mà đã thơm đến mức ngửi thôi là đã chảy nước miếng, muốn trèo cây hái đào.

Ngày hôm sau, không biết gà trống nhà ai gáy to, thôn làng yên tĩnh cả đêm dần tỉnh giấc.

Triệu Nhị Điền bị đẩy ra khỏi chốn thần tiên, ngẩng đầu thì chạm mắt với nương.

Vương thị nhìn con trai xuất hiện bất ngờ, vỗ đùi lão già còn nằm ì ra lười biếng trên giường, lật chăn xuống vào nói: “Về phòng nghỉ đi, hôm nay không phải làm việc nhà, yên tâm ngủ đi.”

Triệu Nhị Điền gật đầu, trước khi rời đi nhìn chỗ trống trên giường, thấy muội muội đang cuộn chăn ngủ say. Hắn nở nụ cười, rồi cầm cuốc mở cửa ra ngoài.

Nhà không có cuốc thừa, mỗi lần mang vào rồi lại mang ra rất phiền phức.

Triệu Tiểu Bảo ngủ đến khi mặt trời lên cao mới tỉnh, nằm trên giường ôm chân chơi một lúc. Đến khi nghe tiếng Triệu Hỉ ngoài kia la hét muốn ra đồng bắt cá chạch, bé mới lật người, kéo cửa sổ gọi to: “Ta cũng muốn đi bắt cá chạch!”

“Tiểu cô dậy rồi à?” Triệu Hỉ chạy lại, quay đầu gọi Tôn thị đang nấu thức ăn cho lợn trong bếp: “Nương ơi, tiểu cô dậy rồi!”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc