Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 11: Bắt lươn

Trước Sau

break

Nó chống tay đứng dậy nhìn lại vị trí, tiến lên mấy bước, rồi lại hì hục đào mạnh về một hướng khác.

“Đệ mò trúng lươn rồi à?” Triệu Tiểu Ngũ cũng không ngốc. Bắt cá chạch nào có động tĩnh lớn đến thế, thấy đệ đệ như sắp lật tung cả thửa ruộng, lập tức hiểu ra e là hàng lớn.

Hắn hưng phấn kéo Hỉ nhi qua đào hố chứa nước, còn mình thì chạy đến bên Triệu Phong, quỳ xuống đất, thò tay sờ vào cái hang vừa đào ra. Tay chạm tới đáy, ngón tay đụng phải một khối trơn nhớp, Triệu Tiểu Ngũ lập tức khép ngón chụp lấy, nào ngờ thân thể trơn tuột kia bỗng quẫy mạnh một cái, tuột khỏi tay hắn.

Khỏe khiếp!

“Bà nội, cho con mượn cuốc, lão tam mò được hàng lớn rồi.” Vương thị đi tới, Triệu Tiểu Ngũ liền vươn tay đòi cái cuốc trong tay bà.

“Cẩn thận chút, đừng đào sập bờ ruộng.” Vương thị một tay bế thốc Triệu Tiểu Bảo lấm lem bùn đất lên, tiện tay đưa cuốc cho hắn. Bà vốn định nhổ cỏ quanh bờ ruộng, tiện trông chừng con khỉ bùn ham chơi này.

“Biết rồi ạ.”

Triệu Tiểu Ngũ để Triệu Phong chỉ vị trí, giơ cuốc bổ mạnh một nhát. Hôm nay cho dù có đào sập cả bờ ruộng, hắn cũng nhất định phải bắt cho được con lươn kia.

Triệu Tiểu Bảo còn muốn xem, giãy người không chịu đi. Vương thị vỗ vỗ cái mông mềm mềm của bé: “Rửa sạch bùn trên chân trước đã, mang giày vào.”

“Nương, con muốn bắt lươn, đó là lươn của Tiểu Bảo mà!” Triệu Tiểu Bảo đạp chân phản đối.

“Để đại cháu trai bắt cho con.” Vương thị không để bé cãi, bế thẳng ra bờ sông, ấn bé rửa sạch bùn đất trên người. Đôi bàn tay thô ráp nắm lấy bàn chân lạnh buốt của bé, xoa xoa cho ấm lên hẳn, mới thả đứa trẻ đang ngóng trông kia ra.

“Không được xuống ruộng nữa!” bà dặn.

“Biết rồi mà.”

Triệu Tiểu Bảo hì hục chạy về bờ ruộng nhà mình. Nơi đó đã vây kín trẻ con trong thôn, thậm chí không ít người lớn đang làm ruộng cũng kéo tới xem.

Người đứng chật kín, Triệu Tiểu Bảo ỷ mình bối phận cao, cứ thế chen qua từng hán tử trạc tuổi đại ca bé: “Nhường chút nào, nhường chút nào… Tam Mãng, Thiết Trụ, hai cháu dịch sang bên kia đi nào…”

Chỉ trong chốc lát, bờ ruộng nhà bé đã bị đào sụp mất một góc.

“Tiểu Ngũ, lươn của ta bắt được chưa?”

“Bắt cá chạch nào có tốn công thế, rõ ràng là lươn mà.” Một hán tử râu quai nón bên cạnh trêu bé.

“Chẳng lẽ Tiểu Bảo cô cô không nhận ra lươn à?”

Triệu Tiểu Bảo ngẩng đầu liếc hắn một cái, bắt chước dáng vẻ mẫu thân thường đối đãi với hậu bối, chắp tay sau lưng, cười hiền lành: “À, là cháu trai Lư Đản đó à. Sao cháu lại lười biếng ở đây, không vào núi giúp nhị ca gánh củi? Nhị ca chân cẳng không tiện, Lư Đản phải giúp nhị ca nhiều vào mới phải.”

Một tiếng kêu kinh ngạc vang lên bên cạnh, Triệu Tiểu Bảo vội nhìn sang.

“Đây là lươn sao? Sao lại to thế này, không phải là rắn chứ?!”

Tiếng xôn xao nổi lên tứ phía. Đừng nói bọn trẻ, ngay cả nhiều người lớn cũng chưa từng thấy con lươn to đến vậy. Ai nấy thất thố chen lên phía trước, suýt nữa xô Triệu Tiểu Bảo đang ngồi xổm xuống ruộng.

Triệu Tiểu Bảo vội nắm chặt ống quần của đại cháu trai Lư Đản vừa chen tới, một bên giữ mình khỏi bị đẩy ngã, một bên vươn cổ nhìn chằm chằm xuống ruộng.

Hai tay Triệu Tiểu Ngũ siết chặt một con lươn vàng to bằng cánh tay trẻ con. Con vật vàng óng, pha màu đỏ của máu, toàn thân trơn nhớp đầy bùn, đang điên cuồng vặn mình muốn thoát thân.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc