Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 12: Bắt lươn

Trước Sau

break

Triệu Tiểu Bảo trợn to mắt, tay nhỏ nắm chặt áo Lư Đản. Bị bầu không khí xung quanh lây nhiễm, gương mặt bé đỏ bừng vì phấn khích, nhưng lại lẩn khuất một tia sợ hãi.

Bé sợ rắn nhất, mà con lươn này trông giống rắn quá.

Triệu Tiểu Ngũ kích động đến mức tay run lên. Cảm nhận con hàng lớn trong tay muốn thoát, hắn vội ngoảnh đầu gọi: “Lão tam, mau đem thùng tới!”

Triệu Phong đã xách sẵn thùng gỗ đứng bên cạnh, nghe gọi liền đưa tới: “Ca!”

Triệu Tiểu Ngũ thuận tay quăng con lươn sắp không giữ nổi vào thùng. Chỉ nghe “bịch” một tiếng nặng nề, tiếp theo là tiếng đập loạn xạ trong thùng. Trọng lượng và sức lực của con lươn này quả thực kinh người.

Triệu Phong vui vẻ nhìn vào thùng. Bên trong, ngoài con lươn nhỏ hắn bắt được ban đầu và bảy tám con cá chạch. Nay lại có thêm con lươn hàng to này, so ra chẳng khác nào cháu gặp tổ tông, đúng là đũa với gậy khác nhau một trời một vực.

“Tam ca, tam ca, cho ta xem với!” Triệu Hỉ đứng bên cạnh sốt ruột nhảy cẫng.

“Phong tử, mau đưa thùng cho ca xem, ta chưa từng thấy hàng lớn thế này, hiếm thật.” Trên bờ ruộng, mấy hán tử đưa tay đòi Triệu Phong đưa thùng cho họ.

“Một con này đủ hầm cả nồi rồi nhỉ? Ha ha.”

“Mau, cho bọn ta xem với!”

“Đây, mọi người nhìn đi.” Triệu Phong nghiêng thùng một chút. Hắn đứng dưới ruộng, bọn họ đứng trên bờ, bảo đảm nhìn thấy rõ. Còn thùng thì tuyệt đối không đưa. Trong thôn có không ít kẻ chẳng giữ ý, đồ nằm trong tay mình mới yên tâm.

“Nhìn cái dáng keo kiệt của ngươi kìa, cho mọi người xem một cái thì sao? Có lấy của ngươi đâu.” Lý Đại Thuận khó chịu ra mặt.

Triệu Phong mím môi, đứng thẳng trong ruộng, không nói tiếng nào.

Triệu Tiểu Bảo đứng trên bờ không vui, chống nạnh quát: “Phong tử nhà ta mới không keo kiệt! Đó là lươn lớn của ta, không cho ngươi xem đó!”

Nói xong, bé dang đôi tay ngắn ngủn chắn trước thân hình cao lớn của Lý Đại Thuận, quay sang Triệu Phong trong ruộng nói: “Phong tử đừng sợ, có tiểu cô ở đây.”

Triệu Toàn đứng bên suýt nữa bật cười. Đứa bé vừa cai sữa đã bắt chước người lớn nói năng làm việc, càng nhìn càng buồn cười.

Triệu Phong thì không thấy buồn cười chút nào. Thấy tiểu cô còn chưa cao tới đầu gối Lý Đại Thuận mà dám đứng ra che chở cho hắn, trong lòng chỉ thấy ấm áp.

Hắn ngoảnh đầu nhìn đại ca đang cầm cuốc đắp lại bờ ruộng bị đào sập, nghĩ tới việc hai anh em tốn bao công sức mới bắt được con lươn này. Cho nhìn thì được, sờ vào thì không. Keo kiệt thì keo kiệt vậy, lỡ làm chết thì sao, hắn còn muốn mang lên trấn bán lấy tiền.

Không để ý tới Lý Đại Thuận, Triệu Phong lội từng bước qua bùn tới trước mặt Triệu Tiểu Bảo, đưa thùng cho bé, cười nhẹ: “Đây, tiểu cô, lươn của người, ta với đại ca bắt về cho người rồi.”

Triệu Tiểu Bảo cả người ghé sát miệng thùng, vừa hưng phấn vừa sợ hãi nhìn con lươn vàng pha đỏ cuộn trong thùng, ép con lươn nhỏ tới mức gần như không thấy. Bé đưa tay muốn sờ thử, liền nghe Triệu Tiểu Ngũ đang đắp bờ ruộng nói: “Tiểu cô, đừng thò tay vào, thứ này dữ lắm. Khi nãy ta suýt bị nó cắn, răng sắc lắm.”

Triệu Tiểu Bảo hoảng hốt rụt tay lại: “Tiểu Ngũ, ta không sờ nữa.”

“Ghê thật, lớn từng này tuổi rồi ta còn chưa thấy con lươn nào to vậy, chắc thành tinh rồi.” Lý Đại Thuận ỷ mình cao, với tay muốn bắt.

Triệu Tiểu Bảo vội dùng thân mình che thùng gỗ, dùng hành động tỏ rõ chỉ được nhìn, không được chạm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc