Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 13 Lên trấn

Trước Sau

break

Rốt cuộc Triệu Tiểu Bảo rốt cuộc vẫn không được ăn canh lươn, con lớn không cho ăn, con nhỏ thì bé chê không thèm.

Đã định mang lươn lên trấn bán, dĩ nhiên không thể chỉ cầm mỗi một con này, trông thảm quá. Người xưa nói, có so sánh mới biết tốt xấu, đồ vật hay dở cũng phải đặt cạnh nhau mới rõ.

Ăn xong bữa trưa, mấy tiểu tử trong nhà lại xách thùng nước chạy ra ruộng. Mặc kệ là lớn hay nhỏ cứ bắt thêm cho đủ, quay đầu gom lại mang lên trấn, coi như làm đồ tặng kèm cũng phải cho đủ mặt mũi.

Suốt hai ngày liền, mười mấy mẫu ruộng trong nhà bị moi sạch một lượt, bờ ruộng sập mấy phen. Vương thị tức đến nỗi cầm gậy đuổi mấy tiểu tử chạy vòng vòng khắp thôn.

Không dám chậm trễ thêm, sợ nuôi lâu lươn chết mất, đến lúc đó lại không bán được giá tốt.

Cách một ngày, Triệu lão hán liền dẫn theo Triệu Đại Sơn, còn có Triệu Tiểu Bảo lăn lộn khóc lóc nhất quyết đòi theo lên trấn, Triệu Phong nhất định phải tận mắt nhìn lươn bán đi, cùng Chu thị được mẹ chồng dặn dò phải chăm nom Tiểu Bảo. Cả nhà năm người trời còn chưa sáng hẳn đã rời thôn.

Sáng sớm không khí mát rượi, hít vào mũi ngứa đến hắt xì liên hồi, Triệu Tiểu Bảo co mình trong chăn quấn kín mít chỉ chừa một khe nhỏ để thở, ngủ ngon lành.

Triệu Đại Sơn cõng bé, bước qua dốc vượt bờ đi vững như bàn thạch, Chu thị thỉnh thoảng lại liếc nhìn cái gùi sau lưng, kéo chăn cho bé kín thêm chút, sợ bé nhiễm lạnh.

Núi non trùng điệp, đường núi quanh co dốc đứng, trời vừa tờ mờ sáng, đuốc trên tay cũng tắt lịm, đường núi sáng sủa hơn nhiều.

“Nương, con khát nước.” Triệu Phong lần đầu lên trấn, cả người hưng phấn không thôi. Hắn chẳng thấy mệt, chỉ khát khô cả miệng, môi nứt đến dính tơ.

“Đi thêm nửa khắc nữa, phía trước có bãi đá, tới đó nghỉ chân.” Triệu lão hán gánh thùng đi đầu nói.

Chu thị lấy ống tre đựng nước trong gùi ra đưa cho con, đưa tay lau mồ hôi trên mặt hắn, dịu giọng: “Uống chút nước cho thấm họng đã.”

Triệu Phong mở nút ống tre, không uống ngay mà đưa cho nàng trước: “Nương uống trước.”

Chu thị mỉm cười, nhận lấy nhấp hai ngụm cho ướt môi, rồi đưa lại cho con: “Uống đi, mang đủ nước rồi, không cần tiết kiệm.”

Lúc này Triệu Phong mới yên tâm uống sạch nước trong ống, hắn khát lắm rồi.

Đi thêm nửa khắc nữa, quả nhiên thấy một bãi đá rộng rãi có thể ngồi song song hơn mười người, xung quanh cây lớn rợp bóng, cũng không hắt nắng, đúng là chỗ nghỉ chân tốt.

Triệu Phong chạy tới giúp cha tháo gùi xuống, tuổi còn nhỏ mà sức chẳng nhỏ. Hắn ôm cái gùi có tiểu cô ngủ say bên trong vững vàng không hề lảo đảo.

“Tiểu tử lão Tam có sức đấy, lớn lên chẳng kém cha cháu đâu.” Triệu lão hán đứng bên nhìn, mặt đẫm mồ hôi cũng lộ nụ cười.

Triệu Phong hì hì cười hai tiếng, cẩn thận đặt gùi xuống đất. Hắn liếc nhìn tiểu cô quấn chăn ngủ say, mặt tiểu cô tròn vo thật đấy.

“Gia, tiểu cô chảy nước miếng kìa.”

Chu thị đưa ống tre cho cha chồng và phu quân, lại phát cho mỗi người một cái bánh thô, vì phải đi đường nên không kịp ăn sáng, nương đã chuẩn bị mấy cái bánh để họ ăn tạm dọc đường.

“Trẻ con ngủ đều chảy nước miếng, lúc nhỏ con cũng thế.” Chu thị lấy khăn trong ngực áo ra, lau sạch nước miếng nơi khóe miệng tiểu muội.

Lau xong, nàng lại lấy thêm hai cái bánh, đưa cho con một cái, mình giữ một cái, tìm chỗ ngồi cạnh Triệu Đại Sơn, thở mạnh một hơi dài.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc