Cả Nhà Cùng Nhau Chạy Nạn!!

Chương 14 Tiểu Bảo nhịn không nổi nữa rồi

Trước Sau

break

Thật sự mệt lắm, chẳng trách dân trong thôn chẳng thích lên trấn, nàng cũng chẳng thích, đường đã khó đi, lại còn dài chẳng thấy điểm dừng.



Triệu Tiểu Bảo bị đau bụng đánh thức, bụng sôi ùng ục. Bé theo bản năng ôm mông, mơ mơ màng màng há miệng khóc to: “Nương, nương, con muốn đi ị.”

Nói xong liền cảm thấy có người luống cuống bế mình lên, bên tai vang giọng đại tẩu: “Tiểu muội, nhịn chút! Giờ đang ở ngoài, không được đi ra quần đâu, đại tẩu không mang quần áo thay.”

Triệu Tiểu Bảo vừa nghe nói đang ở ngoài, đầu óc mơ màng lập tức tỉnh hẳn. Bé nhớ ra rồi, bé đang theo cha và đại ca lên trấn bán lươn vàng!

Bé dụi dụi mắt, thấy bốn phía lạ lẫm vô cùng, đại tẩu ôm bé chạy thẳng vào rừng, phía sau cha và đại ca cùng cháu trai cũng đuổi theo.

Cách đó không xa, trên quan đạo bằng phẳng, một đám nam nữ gánh gồng, đeo gùi, dắt trẻ nhỏ đang tiến về cổng thành thấp của trấn, xung quanh náo nhiệt vô cùng.

Oa, tới trấn rồi!

Trên mặt Triệu Tiểu Bảo lộ vẻ vui mừng, ngay sau đó lại biến sắc: “Đại, đại tẩu, muội nhịn không nổi nữa rồi.”

Triệu Tiểu Bảo ôm bụng kêu ầm lên, mặt Chu thị đầy lo lắng, chẳng còn để ý có người nhìn thấy hay không, chui đại vào một bụi cây. Nàng vừa chạy vừa kéo quần bé xuống, bế đứa trẻ ngồi xổm xuống. Ngay sau đó là một mùi hương khiến người ta choáng váng lan tỏa ra ngoài.

Triệu lão hán đứng xa cũng ngửi thấy, mặt già khẽ giật, nhịn không được trêu con cả: “Hóa ra thần tiên cũng giống người, ị ra vẫn thối như thường.”

Triệu Đại Sơn nghĩ bụng còn phải nói, lúc đầu vừa biết rõ “lai lịch” của tiểu muội. Cả nhà hoảng hốt không thôi, chẳng biết nuôi tiểu tiên tử thế nào mới phải. Họ sợ nuôi hỏng tiểu tiên tử, thần tiên trên trời nổi giận.

Khi đó họ chẳng dám cho ăn gì, đến Vương thị cũng không dám cho con bú, cảm thấy sữa của mình không xứng. Sau này thấy đứa trẻ khóc đáng thương quá, đau lòng lắm mới dám thử cho bú.

Về sau cho bú riết rồi cũng quen, coi như nuôi một đứa bé quý giá.

“Mùi này thơm ghê, nhà ta nuôi thật tốt.” Triệu Đại Sơn đắc ý nói.

Người nhà quê quý chất thải lắm, chất thải của người cũng vậy, của súc vật cũng thế, đều là phân bón. Ngay cả hắn nếu đang làm ruộng mà có nhu cầu cũng phải chạy về nhà, quyết không để ruộng người khác được hưởng lợi.

Hắn còn có chút tiếc nuối, sao hôm nay không đi trong hố phân nhà mình chứ.

Hai cha con tụ lại rì rầm, chợt nghe Chu thị trong rừng gọi: “Đại Sơn, mang cái cuốc nhỏ vào đây.”

“Làm gì? Có rắn à?” Triệu Đại Sơn hỏi theo bản năng.

“Hỏi gì mà lắm thế, vào đây!” Chu thị tức giận.

Triệu Đại Sơn đành lấy chiếc cuốc trong gùi ra. Trong gùi còn có một cái liềm, vốn là mang theo để phòng thân. Đi đường núi vốn nhiều hiểm trở, ai biết giữa chừng sẽ gặp phải thứ gì. Mang theo chút nông cụ, vừa tiện làm việc, vừa có thể tự vệ, phòng trước vẫn hơn.

Hắn chui vào rừng, thấy tiểu muội đã đi xong, nương tử đang ôm tiểu muội đứng một bên, Triệu Đại Sơn ngơ ngác hỏi: “Lấy cuốc làm gì?”

Triệu Tiểu Bảo mặt đỏ ửng, vùi mặt trong lòng đại tẩu không nói.

Chu thị trừng hắn một cái, thầm nghĩ đàn ông đúng là đồ thô lỗ. Dù chỗ này là rừng, nhưng sát trấn thế này, người tiều phu ra vào không ít, cái… cái ấy chẳng lẽ không đào hố chôn đi sao! Lỡ ai giẫm phải lại bị người ta chửi rủa thì xui xẻo lắm.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc