Cả Nhà Chuẩn Bị Chạy Nạn Trước Hai Năm

Chương 10: Bắt lươn

Trước Sau

break

Trên ruộng nhà họ Triệu, Triệu Tiểu Ngũ cùng mấy đứa em, mỗi người chiếm một hướng, cong mông bắt cá đến hăng say.

Triệu Tiểu Bảo hổn hển chạy lên bờ ruộng, nhanh nhẹn cởi giày, xắn ống quần lên, định xuống ruộng.

Từ xa, Vương thị đang làm việc trong ruộng nhìn thấy, liền gọi lớn: “Tiểu Bảo, chơi một lát thôi rồi lên, coi chừng lạnh!”

“Dạ!” Triệu Tiểu Bảo đáp một tiếng, cũng chẳng để ý mẹ có nghe hay không. Thấy Hỉ nhi đã bắt đầu đào rồi, bé lon ton chạy tới chỗ hắn, thử nhón chân hai cái, rồi dứt khoát bước xuống.

Lúc này bé chỉ nghĩ tới cá chạch, đâu còn để ý chân lạnh hay không. Học theo mấy đứa cháu, bé chọc loạn khắp ruộng, ngón tay ngắn mập thấy lỗ là đào bới, thế mà đào mãi chẳng được con nào.

“Tiểu cô, nhìn nè! Ta bắt được một con cá chạch to lắm!” Không xa, Triệu Phong hai tay nâng một cục bùn, trong lòng bàn tay là con cá chạch mập ngắn đang quẫy đạp dữ dội.

Triệu Tiểu Bảo hâm mộ đến đỏ cả mắt, vỗ vỗ đôi tay bẩn thỉu, khen: “Phong tử giỏi quá!”

Triệu Phong đắc ý cười ha hả, ném cả bùn lẫn cá vào thùng gỗ, quay người tiếp tục tìm lỗ. Cá chạch chẳng có bao nhiêu thịt, hắn muốn bắt lươn. Hắn nghe ông nội nói, trên trấn có người thu mua lươn, loại lươn vàng to bằng cổ tay trẻ con, một con có thể bán được mấy đồng bạc.

Nhà giàu trên trấn sẽ mua, càng to càng đắt!

Trong ruộng lúc yên lúc náo, đứa bắt được cá chạch, lươn thì gào lên vui sướng, đứa chẳng được gì thì cúi đầu im lặng.

Mắt thấy mặt trời dần gay gắt, Vương thị gọi mấy tiếng liền. Triệu Tiểu Bảo vẫn chưa bắt được con cá nào, sao bé chịu lên bờ, cố tình giả bộ không nghe thấy. Bé lén lút dạt về mép ruộng trốn đi, khom người nhỏ bé, đưa ngón tay chọc chọc một cái lỗ đang sủi bọt.

Ngón tay vừa thò vào, hai hàng mày thanh tú của Triệu Tiểu Bảo liền nhíu lại. Sao trơn trơn, nhớp nhớp thế này, còn động nữa?

A! Là cá chạch!

Mắt bé sáng rực, hai tay cùng xông vào, đối với cái lỗ kia mà đào bới loạn xạ.

Triệu Hỉ ngoảnh đầu thấy tiểu cô chơi hăng say, hạ giọng nói: “Tiểu cô, người mau lên đi, ta thấy bà nội tới rồi.”

“Hỉ nhi, mau tới giúp ta đào cá chạch, to lắm đó, ta sờ thấy rồi, to lắm!”

Triệu Hỉ không tin. Cá chạch thì to được bao nhiêu chứ?

“Phong tử, Phong tử, qua đây mau!” Triệu Tiểu Bảo cảm giác cá chạch sắp chạy mất, cuống đến sắp khóc, vội gọi Triệu Phong ở gần bé.

Triệu Phong là đứa trẻ ngoan, nghe gọi liền chạy tới. Hắn trước tiên thò ngón trỏ vào móc thử, sau đó mắt bỗng sáng lên: “Tiểu cô, người đứng lùi ra một chút.”

Triệu Tiểu Bảo thấy mẹ đã đi tới, tay chân luống cuống trèo lên bờ ruộng.

Triệu Phong dang rộng hai chân, hai tay duỗi thẳng, mạnh mẽ thọc xuống. Một mảng bùn mềm bị hắn đào bật lên, trong bùn lóe qua một cái đuôi vàng thô to, bằng ba ngón tay người lớn.

“Hả?!”

Triệu Phong sững người, hoàn hồn xong liền quay đầu, hưng phấn hét lớn: “Ca, ca mau qua đây! Chỗ này có một con cá… bạc to lắm!”

“Cái gì cơ?” Triệu Tiểu Ngũ thẳng lưng lên, giũ bùn dính trên tay, quay đầu nhìn đứa em đang cong mông hì hục đào bới, rồi sải bước đi tới.

“Ca, ca đào cái hố xả nước chỗ này đi.” Triệu Phong không ngoảnh đầu, vừa chỉ huy vừa áp nửa người sát mặt đất. Quần áo của hắn đã ướt sũng, cằm dính đầy bùn nhão, cánh tay phải gần như thọc hẳn vào trong hang: “To lắm, trơn quá, đệ bắt không được.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc