Mười giờ tối, anh đưa cô về nhà. Tống Lê cầm quần áo trong tay không nhúc nhích, Hứa Từ đóng cửa không nhìn cô thay quần áo.
Mặc dù rất nhiều năm qua, quần áo đã không còn quá vừa người nhưng được giữ rất tốt, còn như mới. Tống Lê không thiếu tiền, mua quần áo đều là chất lượng tốt nhất, rất nhiều quần áo cũng chỉ mặc vài lần đã để nguyên đó.
Hứa Từ thì không biết có nhiều hay ít quần áo. Không đầy mười phút, cửa phòng bị mở ra, Hứa Từ đứng ở cửa, cô đứng bên trong cánh cửa. Cả hai đều không bước ra khỏi vị trí của mình.
Đôi mắt thâm thúy của anh gần như muốn đem cả người cô hít vào đó.
“Tống Lê, anh cho em mười giây chuẩn bị, nếu giờ em không thay quần áo mười giây sau em còn chưa thay quần áo thì anh sẽ hôn em. Nếu em không trốn thì anh sẽ coi như em vẫn yêu anh.”
“Mười, chín, tám….”
Anh còn chưa đếm xong, Tống Lê đã ném quần áo trong tay lao đến hôn lên môi anh.
Hứa Từ nâng cổ cô, hôn lại, động tác cũng không dịu dàng.
Môi cô giống như một cánh hoa no đủ màu hồng, khi ra ngoài cô không hóa trang, khuôn mặt xinh đẹp lại sạch sẽ. Đôi môi đỏ mọng nổi bật trên khuôn mặt trong trắng thuần khiết giống như quả anh đào. Đẹp đến mê người.
Hơi thở lạnh của người đàn ông tàn sát bừa bãi trong miệng cô. Đầu lưỡi của Tống Lê bị anh ôm lấy dây dưa cùng một chỗ không ngừng.
Anh dùng lực mυ"ŧ vào liếʍ cắn. Lưỡi cô bị anh hôn đến run lên, răng anh lưu lại dấu vêt trên đó đau đớn.
Hơi thở của anh dần trở nên nóng bỏng. Anh há miệng cậy hai hàm răng của cô ra, giành lấy không khí trong miệng cô.
Hứa Từ ôm cô đặt lên trên bàn, chân cô vòng qua hông anh, váy cô bị anh vén cao lên.
Tống Lê vừa há miệng hít thở đã bị anh hôn một lần nữa, nuốt trở lại yết hầu phát ra từng tiếng nức nở yếu ớt. Cánh môi như đóa hoa bị anh dùng lực liếʍ cắm, dồn dập có thể cảm nhận được một chút dịu dàng nhưng lại bị sự đau đớn bao trùm lên hết cả. Tay anh di chuyển trên đùi cô, dần dần đi hướng lên trên phủ lên b/ầ/u v/ú mềm mại trước ngực cô khiến cô ngân lên thành tiếng
“Hứa Từ…”
Tên này cô đã gọi rất nhiều lần, nhưng duy độc tại những thời điểm nay gọi rất quyến rũ.
Trong phòng đột nhiên như tăng vọt lên như có gì đang lên men, bành trướng, tràn lan đầy ra không khí. Hơi thở ngử được tất cả đều là nhiệt ý nóng bỏng ẩm ướt.
Anh giống như con mãnh thú trong đêm cuối cùng lộ ra nanh vuốt xé xác cô sau đó nuốt vào trong bụng.
Hứa Từ để lại trên thân thể cô một chuỗi vết hôn, Tống Lê mặt đỏ bừng, tim đập gia tốc ánh mắt ướt át chăm chú nhìn anh.
Mái tóc ngắn màu đen, làn da trắng mũi cao mắt một mí hẹp dài anh dường như không khác gì mấy năm trước. Chỉ là các đường nét trên khuôn mặt có chiều sâu hơn.
Hứa Từ cắn từng chút một trên da thịt cô giọng khàn khàn:
“Làm không?”
Giọng không lớn nhưng cao, tay cô đặt lên vai anh.
“Làm!”
“Tống Lê.”
Anh hôn lên đôi môi cô, hơi thở nóng bỏng.
“Chín năm rồi anh không được ăn thịt.”
“Cho nên em khóc anh cũng sẽ không dừng lại.”
“Anh sẽ muốn rất nhiều.”
“Đến khi bù đắp đủ tất cả những giấc mơ trong chín năm qua của anh.”
Hứa Từ dùng tay che đôi mắt của cô cúi đâu hôn sâu.
Bất tri bất giác cô đã bị anh bế lên giường, quần áo bất chính nằm dưới người anh. Đêm thật mềm, cả người Hứa Từ đầy nóng bỏng không một kẽ hở đặt lên người cô, dị vật cứng rắn để trên bụng cô, hai ngươi cách nhau tầng vải dệt, người cô mềm như nước.
Tống Lê nghĩ đến chuyện anh không nhận ra cô trong đêm tối, lại không biết Hứa Từ hiểu biết về thân thể cô hơn so với cô.
Váy ngủ bị kéo lên tận ngực, cô không mặc nội y, qυầи ɭóŧ cũng màu đen, thiếu vải đến đáng thương.
Cảnh xuân phía dưới lộ ra không sót gì. Hứa Từ vùi đầu xuống hôn lên bụng cô, đầu lưỡi liếʍ liếʍ sau đó dùng lực tạo ra dấu vết màu đỏ sẫm. Rồi dần dần một đường hướng lên trên, sau đó cắn cặp v/ú căng mọng.
Tống Lê ngẩng chiếc cổ thon dài kêu ra thành tiếng cảm thấy khuất nhục và hưởng thụ vô cùng. Cô đan mười ngón tay vào mái tóc ngắn của anh, bên tai cô vang lên tiếng liếʍ láp rất nhẹ của anh. Cảm giác tê dại đến tận xương tủy, kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt khiến cô cảm thấy xấu hổ với kí©ɧ ŧɧí©ɧ bởi phản ứng sinh lý.
Anh không ngừng lên xuống. Khi anh chạm vào n/ú/m vυ" cô sẽ khóc, anh dùng sức mυ"ŧ mạnh vào rồi liếʍ gần như muốn giết cô.
“Hứa Từ… Hứa Từ…”
Ngay cả cà vạt của anh cũng chưa loạn, cô đã khóc lóc dưới thân anh đến mắt đỏ lên. Đai an toàn tinh tế chảy xuống, váy ngủ đơn bạc như chiếc cánh của thiên thần bị anh vén lên đến tận ngực, nhăn nhúm thành một mảnh nhỏ.
Hữa Từ tháo thắt lưng ra, kéo khóa quần, dị vật cương cứng đến phát đau được phóng thích ra ngoài. Dị vật thô dài, cương cứng gân xanh quấn quanh, dáng vẻ dữ tợn đáng sợ. Quy đầu gạt ra môi ngoài của âʍ ɦộ hung hăng trượt vào âʍ đa͙σ ẩm ướt của cô. âʍ ɦộ của cô mềm mại hồng hào, hai mảnh mỏng manh tạo thành đường nối. Anh cẩn thận đưa dị vật vào nhưng bị nó kẹp chặt. Â/m h/ộ nhỏ nhắn hình như đang cố gắng nuốt chửng dị vật to lớn của anh.
“Đau quá…”
Lâu rồi không làm cô lại căng như lần đầu.
Nước mắt của Tống lê trào ra, cầm lấy tay anh không cho anh tiến thêm một bước nữa. Dị vật đưa chút đầu vào â/m h/ộ của cô không ra không vào. Cô không thoải mái anh cũng không dễ chịu.
“Đi vào sẽ không đau”
Cả người anh đầy mồ hôi, ánh mắt ẫn nhẫn im lặng, phía dưới của anh cương cứng cực kỳ.
Hứa Từ mở hai chân cô ra, nâng cái mông của cô lên ấn xuống.
“Lê Lê ngoan, nuốt vào.”
Anh thẳng lưng đi vào trong cô.