Cậu Cố lấy dụng cụ từ trong ba lô ra, còn Mâu Văn thì rút cuốn sổ tay theo chân họ đi về phía cửa sổ. Cô ngửi thấy một mùi hương thoang thoảng như có như không trên người người đàn ông đó, mùi hương không hề rẻ tiền mà khiến lòng người dịu lắng lại. Cô lén lút nhìn trộm anh thì bị thầy bắt quả tang. Thầy nháy mắt ra hiệu bảo cô phải chú ý đến thần thái của mình, cô lập tức mím chặt môi lại. Vì buồn cười trước cái điệu bộ bị bắt bài của mình, khóe miệng cô khẽ cong lên một nụ cười đầy chột dạ.
Tạ Sùng vốn dĩ không chú ý đến cô, nhưng ngay lúc này lại nhìn thấy cô – một cô nàng “nực cười” không kịp buông đôi môi đang mím chặt của mình ra.
Lâm Vì Sâm giới thiệu với Tạ Sùng: “Anh Tạ, đây là trợ lý của tôi Mâu Văn, lát nữa cô ấy sẽ chịu trách nhiệm ghi chép, anh cứ thoải mái nói ra những ý tưởng của mình nhé.”
Tạ Sùng liền lịch sự gật đầu chào Mâu Văn.
Mâu Văn nhìn vào đôi mắt anh, bên trong chứa đựng một vài cảm xúc uể oải, thẳng thừng. Đôi mắt này mọc trên gương mặt xinh đẹp của anh, khiến anh trông có vẻ hơi cô độc và kiêu ngạo.
Cô liền toe toét cười với anh, bấm đầu bút bi một cái, làm ra bộ dạng sẵn sàng ghi chép. Trước đây ở công ty cô thường nghe các đồng nghiệp bàn tán về đủ kiểu khách hàng, trong lòng cô đã có một sự định liệu trước về Tạ Sùng: Chắc chắn là một vị khách bới lông tìm vết. Thế nhưng anh lại mở miệng nói một câu nhẹ bẫng: “Ngân sách tám trăm nghìn tệ, tìm một công ty tốt thầu trọn gói.”
Tám trăm nghìn tệ.
Mâu Văn không kìm được ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn anh trân trân. Ánh hoàng hôn buông xuống người anh, tám trăm nghìn tệ kia như biến ảo thành những hạt bụi vàng mịn màng, dát lên khắp người anh một lớp hào quang. Ánh sáng cũng rọi vào con số “tám trăm nghìn tệ” được cô khoanh tròn trong cuốn sổ tay, ba chữ đó đã xé toạc thế giới quan bảo thủ của Mâu Văn thành một vết rách động trời. Sự kinh ngạc này đều lọt hết vào mắt Tạ Sùng, có vẻ như anh đã thấu hiểu hết tất cả, lại có vẻ như chẳng mấy bận tâm, lặp lại một câu: “Đúng vậy, tám trăm nghìn tệ. Cũng có thể tăng thêm, nhưng phải xứng đáng.”
Lâm Vì Sâm rõ ràng cũng giật mình một cái, nhưng dù sao anh cũng là người từng trải, lập tức nén lại niềm vui sướng của mình, nói: “Xem ra yêu cầu của anh Tạ rất cao, chúng tôi xin phép tham gia đấu thầu phương án trước.”
“Không vấn đề gì.”
Tạ Sùng không có yêu cầu hoa mỹ gì đối với căn nhà, chỉ yêu cầu chất liệu phải chọn lọc kỹ càng, phong cách tinh giản và sạch sẽ. Sợ bọn họ không hiểu, anh hiếm khi nói thêm một câu: “Về phần nội thất rời thì tự tôi sẽ thong thả sắp xếp sau.” Anh có một thái độ vô cùng khắt khe đối với “chất cảm”, không cho phép bản thân mình sống trong một căn nhà như “đống sắt vụn”. Anh diễn đạt ý tưởng của mình một cách không nhanh không chậm, không hề mang theo chút kiêu ngạo nào.
Căn nhà “như đống nát vụn”. Lúc này Mâu Văn lại nghĩ: Nếu anh Tạ này nếu bước vào căn phòng thuê chung có giá cả siêu hời của mình, liệu anh ta có tự sát không nhỉ?
Lâm Vì Sâm gật đầu: “Đúng vậy, nội thất rời cũng rất thử thách thẩm mỹ của người ở. Sắp xếp tốt đúng là gấm thêm hoa.”
Tạ Sùng lại liếc nhìn cuốn sổ của Mâu Văn một cái, nhận ra cô vì chuyện đó mà trở nên khép nép, liền có ý trêu chọc nháy mắt với cô một cái. Mâu Văn theo bản năng khép cuốn sổ lại, đón nhận ánh mắt của Tạ Sùng.
Thế nhưng anh lại nói sang chuyện khác, bảo đường điện phải đi cho thật tốt, anh cần phải làm việc được ở mọi lúc mọi nơi.
---