Lâm Vì Sâm bị cô chọc cười, giơ ngón tay cái về phía cô: “Rất được.”
Mâu Văn không giống với những thực tập sinh khác mà anh từng dẫn dắt, trong mắt cô lúc nào cũng nhen nhóm những đốm lửa bập bùng, giống như muốn thiêu rụi tất cả mọi thứ lọt vào tầm mắt của mình vậy. Thứ đó sau này có lẽ sẽ biến thành một ngọn lửa tham vọng đốt cháy thảo nguyên bao la, tràn đầy sức sống mãnh liệt nhưng lại không hề khiến người ta ghét bỏ.
“Người khách hàng này cơ bản là nửa năm ở trong nước, nửa năm ở nước ngoài, làm những công việc liên quan đến nghệ thuật, tính tình không thích nói chuyện cho lắm. Hôm nay là anh ấy tranh thủ ghé qua để cùng chúng ta đo đạc nhà cửa, anh ấy còn có những bất động sản khác nữa. Diện tích sử dụng của căn hộ này hơn một trăm năm mươi mét vuông, đã có nội thất cơ bản. Khách hàng muốn đập bỏ toàn bộ để làm lại từ đầu. Lát nữa vào trong em cố gắng lắng nghe, ghi chép là được, sẵn tiện phối hợp với bọn cậu Cố đo đạc nhà cửa nhé.” Lâm Vì Sâm dặn dò Mâu Văn, nhưng ngay sau đó lại bật cười, nói: “Em thông minh như vậy, tự biết nhìn trước ngó sau mà học hỏi thôi!”
“Rõ ạ!” Mâu Văn giơ tay lên bảo đảm: “Em xin hứa sẽ không nói một lời nào! Làm một người câm lặng! Học tập thật tốt!”
Lâm Vì Sâm bất lực lắc đầu cười.
Sự ngây thơ đáng yêu và tham vọng căng tràn trong nét tính cách của cô cứ không ngừng va chạm lẫn nhau, thật sự là một con người đầy mâu thuẫn. Cơn gió thổi một sợi tóc dính lên mặt cô, cô liền xòe phẳng lòng bàn tay gạt phắt nó đi như một đứa trẻ, sau đó vung tay một cái: “Đi thôi thầy! Xông lên nào! Phải hạ gục anh ta!”
Dẫu vậy, vừa bước vào sảnh thang máy là cô tự động thu liễm lại, hắng giọng một cái, cố làm ra vẻ chín chắn cụp xuống. Cánh cửa kia đã mở sẵn từ lâu, người khách hàng kia chẳng biết đã đi đâu rồi. Cô chỉ cần liếc nhìn vào trong nhà một cái là cõi lòng liền cảm thấy rộng mở thênh thang. Lúc này nghĩ lại chiếc giường tầng nhỏ bé của mình, tính ra cũng chỉ bằng ba viên gạch lát nền ở nơi này mà thôi. Và “tên biến thái chết tiệt” kia chắc chắn cũng chẳng bao giờ bước vào nổi khu chung cư có hệ thống an ninh nghiêm ngặt như thế này.
Mâu Văn vừa cúi người xỏ bao giày vừa nghĩ: “Giá mà đây là căn nhà của mình thì tốt biết mấy.”
Đến khi ngẩng người lên, cô liền trông thấy một người đàn ông đang đi tới ngược sáng. Ánh hoàng hôn chiếu từ phía Tây kéo bóng anh đổ dài, chuyển động theo cơ thể anh về phía cô.
Trên chiếc áo măng tô màu kaki anh đang mặc có thắt một sợi dây đai ở vòng eo, cổ áo để dựng hờ hững một nửa khá tùy ý, những chiếc cúc trên chiếc áo sơ mi trắng bên trong mở rộng ra, trông giống hệt như những người đàn ông nước Anh lịch lãm bước ra từ những thước phim nhựa. Các bạn học nam của Mâu Văn lúc này vẫn còn đang mặc quần áo thể thao và quần jeans, các tiền bối ở công ty thì thường tự giễu mình là “dân công trường”, cô chưa từng gặp một người sống sờ sờ bằng xương bằng thịt nào ở ngoài đời mặc đồ đẹp đến thế, cả người liền cảm thấy vui lây. Cứ như thể anh ăn mặc bảnh bao như vậy là để làm vui lòng cô, khơi gợi lên niềm khát khao đối với “cái đẹp” trong lòng cô vậy.
Mãi đến khi anh tiến lại gần, cô mới nhìn rõ gương mặt anh. Đó là một gương mặt rất đẹp, các đường nét góc cạnh vô cùng rõ ràng. Mâu Văn để ý đến đôi môi của anh đầu tiên, bởi vì anh đã cất tiếng nói, giọng điệu cũng rất êm tai: “Anh Lâm vất vả rồi, chúng ta đo nhà trước nhé?”
Lâm Vì Sâm đáp lời: “Được chứ.”
---