Bóng Đêm Phù Phiếm

Chương 6

Trước Sau

break

Lần trước cũng là lúc Mâu Văn tăng ca đêm muộn mới về, vừa mới nằm ổn định trên chiếc giường tầng phía trên để đi ngủ thì nghe thấy bên ngoài rèm náo loạn cả lên, bảo là có biến thái. Cảnh sát đến rất nhanh, bắt được hắn ở dưới hầm gửi xe, kết quả đối phương lại là một kẻ tâm thần, chuyện này cứ thế mà huề cả làng.

Nơi cô thuê là một căn hộ lớn có ba phòng ngủ, phòng khách được ngăn ra thành hai phòng đơn, giá một nghìn tệ một tháng. Còn căn phòng ngủ chính hướng Nam mà cô thuê có bốn chiếc giường tầng, tổng cộng có tám người ở. Cô ở tầng trên, giá ba trăm năm mươi tệ một tháng.

Mâu Văn không muốn thuê một căn phòng quá đắt đỏ.

Công việc này của cô hầu như ngày nào cũng phải thức thâu đêm, cô quay về chỗ ở thực chất chỉ để ngủ một giấc. Các bạn cùng phòng người thì đến phòng tự học của trường Đại học Nhân dân để ôn thi, người thì ra ngoài đi làm, trong phòng hoàn toàn yên tĩnh.

Rèm cửa vừa kéo lại là đã thành một khoảng trời nhỏ của riêng mình. Đầu tiên, cô lấy tờ tiền năm trăm tệ tiền thưởng nhận được ngày hôm qua từ trong ví ra, cất vào một chiếc túi khác, vui sướng nhẩm tính trong lòng rằng chỉ cần gom góp thêm hai tháng nữa là có thể đến Trung Quan Thôn ráp một chiếc máy tính mới rồi. Máy tính cũ vừa nặng vừa chậm, lần nào dùng cô cũng sốt ruột đến phát điên.

Sự cố gặp phải “tên biến thái chết tiệt” kia không hoàn toàn đánh bay được cơn buồn ngủ của cô. Cô chỉ rửa mặt mũi đơn giản qua loa rồi trèo lên giường, chìm sâu vào giấc ngủ mê mệt. Đến ba giờ rưỡi chiều, tiếng chuông điện thoại của thầy  Lâm Vì Sâm đã đánh thức cô dậy, bảo cô đến Vạn Liễu để đi cùng anh gặp khách hàng.

Mâu Văn ngay lập tức mở choàng mắt, cười hớn hở ngồi bật dậy, nói lớn vào điện thoại: “Thật hả anh?”

“Thật chứ.”

“Thầy, có phải anh cũng sợ em không làm nữa đúng không? Có phải anh sợ sau này không tìm đâu ra một đứa thực tập sinh xuất sắc như em nữa đúng không?” Cô nhún vai, kẹp điện thoại giữa má và vai, một tay phăng rèm cửa ra, giẫm lên chiếc thang nhỏ rồi nhảy phắt xuống đất.

Lâm Vì Sâm ở đầu dây bên kia bật cười: “Phải phải phải, anh bị cái email kia của em dọa cho khiếp vía đây này.”

Mâu Văn đắc ý hứ một tiếng.

Cô có đầu óc, lại chịu thương chịu khó, tính tình lại cởi mở, có chuyện gì cũng chẳng bao giờ giấu diếm trong lòng. Anh Lâm cứ lờ đi chuyện dẫn cô đi gặp khách hàng, cô liền ra sức thúc giục anh phải chuyển động về phía trước. Cô sợ cái gì chứ? Chuyện này lẽ nào còn khó hơn cả việc cô từ một thành phố nhỏ tuyến bốn thi đỗ vào một trường đại học danh tiếng hay sao?

“Thầy ơi anh đợi em nhé, em đến đúng giờ đấy!” Cô vừa nói vừa cúp điện thoại, bưng chiếc chậu rửa mặt lên, tay vắt vội chiếc khăn lau lên bả vai rồi đi vệ sinh cá nhân. Đến khi cô xuất hiện trước mặt Lâm Vì Sâm thì gương mặt đã được rửa sạch sẽ, mộc mạc và sáng sủa.

Trời nhiều gió, cô sợ tóc mình bị thổi tung lên trông như “Mai Siêu Phong”, thế là lại búi tròn nó lên đỉnh đầu, khiến gương mặt trông càng thêm đầy đặn và đáng yêu. Áo sơ mi trắng phối với quần jeans, bên ngoài khoác một chiếc áo măng tô màu mơ. Trong ánh mắt cô tràn ngập sự phấn khích, mở lời đòi anh Lâm khen ngợi: “Thầy, bộ đồ này của em thế nào? Không làm anh mất mặt chứ?”

(Mai Siêu Phong là một nhân vật hư cấu nổi tiếng trong tiểu thuyết võ hiệp Anh hùng xạ điêu của nhà văn Kim Dung. Nàng là nữ ma đầu khét tiếng trên giang hồ, xuất thân là đệ tử của đảo chủ Đào Hoa Đảo - Hoàng Dược Sư.)

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương