Bóng Đêm Phù Phiếm

Chương 5

Trước Sau

break

Chiếc xe lao vút lên đường phố, những tòa nhà cao tầng san sát lùi nhanh về phía sau, tựa như thời gian cũng đang cùng nhau bay ngược trở về quá khứ.

Trời gần sáng thì gió bắt đầu nổi lên, cành cây đập vào cửa sổ kêu lách cách. Mâu Văn đứng bật dậy trước màn hình máy tính, vươn vai một cái, búi tóc củ tỏi rối bù cũng lắc lư theo cử động của cô. Cô vội lấy tay giữ đầu, lầm bầm một câu: “Ôi, chóng mặt quá.”

Cô hé mở cửa sổ một khe nhỏ, gió ùa vào phòng, cô vội hít sâu một hơi. Quán ăn sáng dưới chân cầu Bạch Thạch đã mở cửa, làn khói nóng hổi bốc lên nghi ngút. Cô quay đầu liếc nhìn máy tính, phần mềm vừa vặn chạy xong bản vẽ dựng hình, bụng cô cũng vô cùng biết điều mà đánh trống biểu tình.

Cô thu dọn đồ đạc, sao chép dữ liệu ra rồi bỏ vào ngăn kéo của anh Lâm – thầy cô, sau đó gửi cho anh một email. Ở cuối thư, cô còn bồi thêm một câu: “Thầy, anh đã hứa là sẽ dẫn em đi gặp khách hàng rồi cơ mà, nếu cứ bắt em vẽ hình ngày này qua ngày khác là em không làm nữa đâu đấy! Thầy của Tiểu Kiều đã dẫn cậu ấy đi đo đạc nhà cửa rồi kìa!”

Cô hậm hực gập máy tính xách tay lại, nhét vào chiếc ba lô hai quai, lúc nhấc lên vai còn hơi loạng choạng vì máy tính quá nặng. Vừa ra khỏi tòa nhà văn phòng, một cơn gió quái ác lại thổi tới, cô ôm chặt hai vai, co rúm người chạy về phía quán ăn sáng. Cô mua hai chiếc bánh bao nhân cà tím và một ly sữa đậu nành, vừa đứng đợi xe buýt dưới trạm dừng vừa ngấu nghiến nuốt bánh. Vị của món bánh bao cà tím này giống hệt vị do chính tay mẹ cô – bà Cát Vân Thanh làm, ăn hai cái vẫn chưa bõ bèn gì, cô liền quay đầu chạy đi mua thêm một cái nữa.

Thành phố lúc sáu giờ sáng thấp thoáng những dấu hiệu của sự thức tỉnh. Xe phun nước chạy qua bên cạnh, cô nhảy phắt một cái là đã lên tới vỉa hè. Trên xe buýt vẫn chưa có mấy ai, cô chọn một chỗ ngồi cạnh cửa sổ, ôm khư khư chiếc ba lô lớn của mình, nghiêng đầu tựa vào kính xe rồi mơ màng chìm vào giấc ngủ. Tiếng loa báo trạm của nhân viên bán vé đan xen vào giấc ngủ chập chờn của cô, chẳng mấy chốc đã đưa cô đến đường Tô Châu.

Lúc bước vào cửa tòa chung cư, cô vô tình bắt gặp Sở Lăng – người bạn cùng phòng đang làm biên tập viên cho một trang web nổi tiếng. Còn chưa kịp chào hỏi, đối phương đã nhét một quả táo đã rửa sạch vào tay cô, vừa chạy bước nhỏ vừa nói: “Tớ đi làm ca sáng sắp muộn rồi, cậu ngủ dậy thì ăn nhé!”

“Cảm ơn cậu nha!” Mâu Văn vẫy vẫy tay với cô ấy: “Tối nay tụi mình ra hẻm phía sau ăn xiên nhúng đi!”

Nghĩ đến con hẻm nhỏ nhộn nhịp phía sau chứa đầy những món ăn ngon là cô lại thấy vui vẻ. Vừa bước vào cửa căn hộ, cô bỗng nghe thấy tiếng la hét và chửi bới từ bên trong vọng ra. Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cái bóng người mập mạp, tóc bạc đâm sầm vào một cái rồi chạy mất. Mâu Văn theo bản năng định đuổi theo ra ngoài, nhưng lại bị cô gái mới chuyển đến phòng bên cạnh kéo giật lại.

“Đừng đuổi theo nữa, có người báo cảnh sát rồi.” Tóc của cô gái kia vẫn còn đang nhỏ nước, trên người quấn một chiếc khăn tắm, cô ấy nhổ nước bọt một cái: “Xui xẻo thật!” 

Mâu Văn liền chìa một tay ra giúp cô ấy quấn chặt lại chiếc khăn tắm, dịu dàng an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ nhé.”

Tên biến thái chết tiệt kia đã đến lần thứ hai rồi.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương