Mâu Văn cứ thế nhìn thẳng vào anh, không hề sợ hãi ngọn lửa giận đang bùng lên trong mắt anh. Cô sợ cái gì chứ? Hai người đã đấu đá nhau nhiều năm, đối phương có bao nhiêu cân lượng đều nắm rõ như lòng bàn tay. Đều là cáo già nghìn năm cả rồi, chẳng ai cần phải giả vờ đáng thương làm gì. Anh sập bẫy là do anh tự nguyện. Bằng không cứ đi khắp cái đất Bắc Kinh này mà tìm xem, có ai lừa được một nhân vật như anh chứ?
Tạ Sùng túm lấy phần áo trên vai cô, dùng tay giũ mạnh một cái, ghìm giọng nói: “Con người cô cũng giống hệt như bộ quần áo trên người cô vậy, từ trong ra ngoài đều là hạng chẳng ra gì, không thể đưa lên mặt bàn tiệc lớn nổi!”
Mâu Văn nghe anh nói thế liền lùi lại một bước: “Thế thì đã sao? Là ai rảnh rỗi tự dưng cứ sán vào trước mặt một đứa chẳng ra gì như tôi hả? Là anh đấy chứ ai!” Cô nói như vậy vẫn cảm thấy chưa bõ tức, giọng điệu lại gay gắt thêm vài phần: “Sau này bớt quản chuyện bao đồng của tôi đi, nói cách khác, anh giúp tôi thì tôi cảm ơn suông một tiếng. Anh không giúp thì tôi cũng chẳng chết được.”
“Đúng, có bạn trai mới tiếp tế rồi cơ mà. Có người khác giúp cô rồi. Cô rời bỏ đàn ông là không biết làm ăn nữa đúng không?” Tạ Sùng nói.
Mâu Văn ngẩng cao cổ, lại nhún vai một cái: “Đúng thế đấy, anh nói đúng rồi đấy, thì đã sao nào? Đến lượt anh quản tôi chắc!”
Nói xong cô quay người chạy biến, biết thừa Tạ Sùng sẽ đứng đó nhìn theo mình, cô liền giơ tay lên, tặng cho anh một ngón tay thối. Vì sợ anh tức quá hóa liều đuổi theo để lý luận với mình, cô lại rướn người chạy nhanh thêm vài bước.
Cô thừa biết Tạ Sùng là kiểu người ưa ngọt không ưa nhạt, lát sau liền gọi điện cho Vương Chí Cường, dặn dò cậu tối nay hãy mời Tạ Sùng đi ăn cơm. Hơn nữa còn dạy cậu phải nói với Tạ Sùng thế này: “Cậu cứ bảo với anh ấy là chị Văn của em đặc biệt cảm ơn anh. Chị ấy cứ nhắc suốt là công ty có được ngày hôm nay không thể thiếu sự giúp đỡ của anh. Ơn huệ của anh chị ấy đều ghi nhớ trong lòng hết rồi!”
“Ngoài ra, Vương Chí Cường này, cậu quản cái miệng của mình cho tốt vào, chuyện không nên nói thì đừng có nói, biết chưa?”
Vương Chí Cường ở đầu dây bên kia đang ngẫm nghĩ xem chuyện gì nên nói chuyện gì không nên nói, lại vì vụng miệng hoặc sợ Mâu Văn cười chê nên không dám hỏi thẳng. Mâu Văn biết rõ cậu đang thắc mắc về mối quan hệ giữa cô và Tạ Sùng, cô cũng chẳng muốn giấu diếm nữa, dứt khoát nói luôn: “Tạ Sùng là chồng cũ của chị.”
Đầu dây bên kia Vương Chí Cường hít vào một ngụm khí lạnh, Mâu Văn nghe thấy liền bảo: “Không sao đâu. Cậu biết là được rồi. Cậu cứ lo làm tốt việc của mình đi, đã muốn cắm rễ ở Bắc Kinh này thì đừng có để tâm đến mấy chuyện tào lao đó.”
Dĩ nhiên cô biết rõ sau lưng mình có không ít lời ra tiếng vào, tùy tiện nhặt ra một câu cũng chẳng lọt tai nổi. Cô chẳng quan tâm, cô không có nhiều cái lòng tự tôn vô nghĩa đến thế. Cô không sống cho người khác xem, chỉ cầu bản thân mình thoải mái. Đầu óc cô cũng chẳng để bụng chuyện gì, vừa cãi nhau với Tạ Sùng mấy câu quay đi quay lại đã quên sạch sành sanh. Cô lại đâm đầu vào chợ vật liệu xây dựng, đo đo chép chép vẽ vẽ. Giữa chừng có gặp Tạ Sùng mấy lần, anh sa sầm mặt mày đi cùng Vương Chí Cường và bạn của cậu ấy, vừa nhìn thấy cô là liền chán ghét ngoảnh mặt đi chỗ khác.
Mãi cho đến tối mịt khi chợ vật liệu đóng cửa, cô mới lái xe rời đi.
---