Anh nghe thấy tiếng Mâu Văn nhận điện thoại ở phía bên kia đống ván gỗ: “Em không muốn ra ngoài ăn đâu, em muốn tự nấu cơ. Anh muốn ăn gì cứ nói với em, em nấu cho anh nhé.”
Tạ Sùng dừng bước, nín thở lắng nghe.
Mâu Văn như đang hờn dỗi pha lẫn nụ cười: “Mệt thì anh dẫn em đi mát-xa đi, em muốn làm spa tinh dầu cơ. Được rồi, em còn có việc, em phải đi bận đây.”
“Dĩ nhiên là nhớ anh rồi.” Cô chẳng qua cũng chỉ là một người phụ nữ bình thường khi yêu, thích ai thì sẽ đối tốt với người đó. Sau khi cúp điện thoại, bóng lưng loang lổ vết sơn của cô xuất hiện trước mắt Tạ Sùng. Anh không gọi cô, mà lại bấm số gọi cho cô lần nữa. Tiếng chuông điện thoại vang lên, cô đưa lên trước mắt liếc nhìn một cái, rồi tiện tay ném vào túi quần. Cô cũng chỉ là một người trần mắt thịt yêu ghét phân minh, không muốn bận tâm đến ai là liền phớt lờ người đó.
Bởi vì cô luôn tỏ ra đón đưa đưa đẩy với Tạ Sùng, khiến anh lầm tưởng rằng mối quan hệ giữa họ chưa đến mức cạn tình cạn nghĩa thế này. Dù sao đi nữa, giữa hai người vẫn có những chuyện cũ dây dưa, cô đối với anh có lẽ sẽ có chút khác biệt, ít nhất là không đến nông nỗi này. Anh nhìn rõ bộ quần áo dính đầy sơn kia, đó rõ ràng là một con bướm đang vỗ cánh, thong dong bay đi xa mất rồi.
Tạ Sùng từ trước đến nay chưa bao giờ là kiểu người chịu nhục, anh bước vài bước lên trước chặn đứng đường đi của cô. Mâu Văn còn muốn vờ vịt đóng kịch với anh, giả vờ như không biết anh vừa gọi điện cho mình, nhưng anh lại bỏ qua chủ đề đó, thẳng thừng chất vấn cô: “Cô coi tôi là cái gì? Cô một mặt hẹn hò yêu đương với người khác, một mặt lại không ngừng lấy khách hàng từ chỗ tôi. Mâu Văn, làm người thì cũng phải có chút giới hạn chứ?”
Mâu Văn lập tức hiểu ra ngay là cái cậu Vương Chí Cường thối mồm kia đã kể chuyện cô yêu đương cho Tạ Sùng nghe. Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, nên cô mới không chủ động nói. Nhưng cô cũng chẳng thèm cố ý giấu anh, biết thì biết thôi, đã làm sao nào?
Nhưng cô vẫn còn có việc cần nhờ vả anh, chung quy không đến mức phải trở mặt với anh, thế là cô làm như bừng tỉnh hiểu ra, vỗ mạnh vào trán một cái, búi tóc củ tỏi rối bù cũng theo đó mà lắc lư. Cô của ngày xưa chỉ cần có anh ở bên, dù cho có tỉnh giấc giữa đêm cũng phải lau sạch lớp dầu bóng ở hai bên cánh mũi, vì sợ Tạ Sùng nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác của mình, lúc nào cũng muốn giữ hình tượng xinh đẹp. Giờ thì chẳng sợ nữa rồi, tự do tự tại.
“Tôi coi anh là bạn tốt mà!” Mâu Văn mở miệng là nói dối không chớp mắt: “Tôi đương nhiên là coi anh như người bạn tốt nhất của tôi rồi, bằng không anh cũng hiểu tính tôi đấy, tôi sẽ không mở miệng xin khách hàng từ chỗ anh đâu.”
Tạ Sùng chợt cười lạnh một tiếng.
Giấy dán tường, gạch lát nền, sơn nước, rèm cửa xung quanh như hòa làm một với Mâu Văn. Chỉ có bản thân anh là lạc lõng giữa khung cảnh này. Anh đã thức trắng mấy đêm liền, khó khăn lắm mới có một ngày nghỉ ngơi, vậy mà vì việc làm ăn của Mâu Văn, sáng sớm anh đã phải bò dậy. Dĩ nhiên là anh có mục đích, xưa nay anh vốn tinh khôn, không có lợi thì chẳng bao giờ dậy sớm, lần này anh mưu cầu Mâu Văn, đã mưu cầu rất lâu rồi. Cô vừa yêu đương vừa dây dưa với anh, xoay anh như chong chóng như thể đùa giỡn một thằng nhóc ranh, chẳng hề có lấy một chút thương hại hay áy náy nào dành cho anh.
---