Tạ Sùng đeo gọng kính vào, ngó nghiêng qua tấm kính một bên, trông chẳng khác nào một gã văn minh bại hoại, anh quyết định không trả lại cho Mâu Văn nữa: “Tôi có ghi âm đấy.”
Nói rồi anh lấy điện thoại ra bật cho Mâu Văn nghe, đối phó với hạng “gian thương” lật lọng như cô, anh tự có biện pháp của riêng mình. Trong điện thoại vang lên giọng của Mâu Văn, cô nói: “Tạ Sùng, anh dám đưa khách hàng cho người khác xem thử đi! Chẳng phải anh cảm thấy mình chịu thiệt nên muốn lột da tôi sao? Tôi chiều theo ý anh, chia hoa hồng cho anh là được chứ gì!”
“Nghe thấy chưa? Tự cô lúc cuống lên đã nói thế đấy. Cô có nhận không?” Tạ Sùng cố tình trêu cô, anh thừa biết Mâu Văn sẽ không nhận. Loại người như Mâu Văn, khi cần đến anh thì coi anh như tổ tiên, khi không cần đến nữa thì coi anh như cháu chắt. Trước mặt người ngoài là giám đốc Mâu, chị Văn làm việc vô cùng đáng tin, nhưng trước mặt anh lại là một kẻ lừa đảo nhỏ mọn, trở mặt nhanh hơn lật bánh tráng.
Quả nhiên, kẻ mặt dày như Mâu Văn cố tình nhăn nhó mặt mày nói: “Đây đâu phải giọng của tôi, anh đừng có ngậm máu phun người nha.” Nói xong cô quay sang bảo Vương Chí Cường: “Mau đi tiếp đón cha mẹ cơm áo của cậu đi.” Cô quay người đi được vài bước lại quay phắt trở lại, giật phăng chiếc mắt kính về, muốn lấy đồ của bà đây à, mơ đi!
Tạ Sùng nhanh tay lẹ mắt tóm lấy áo cô kéo giật lại, Mâu Văn vung chân đá thẳng cho anh một cú, nhân lúc anh đau đớn buông tay liền chạy biến. Tạ Sùng lại bất thình lình bật cười. Kiểu tóc đi làm của Mâu Văn bao năm qua vẫn chẳng hề thay đổi, trông vừa nực cười vừa đáng thương. Cứ thế nhìn cô chạy ra xa, anh cũng không đuổi theo nữa, dù sao cả ngày hôm nay đều phải chôn chân ở chợ vật liệu này, hai người họ như mèo vờn chuột, đứa đuổi đứa chạy, chẳng biết còn phải chạm mặt nhau bao nhiêu lần.
Vương Chí Cường hơi ngại ngùng, gãi gãi đầu: “Sếp Tạ… em…”
“Cô ấy bận rộn cái gì thế? Dạo này chẳng phải khách hàng đều do người khác theo sát sao?” Tạ Sùng hỏi.
“Chị Văn thuê một cái sân nhỏ ở trong thôn dài hạn, muốn cải tạo lại nhà cũ, chị ấy bảo bên đó rẻ, sau này ăn ở và phòng làm việc đều ở hết bên đấy.”
“Ở thành phố không có văn phòng à? Lại bắt khách hàng chạy vào tận trong thôn?”
“Bạn trai chị Văn chèo chống thuê giúp một không gian làm việc chung, rẻ cực kỳ luôn…”
“? Bạn trai?” Sắc mặt Tạ Sùng chợt đanh lại: “Bạn trai gì cơ?”
“Bạn trai của chị Văn ạ, người tốt lắm, hôm kia còn mời tất cả mọi người trong văn phòng tụi em đi ăn nữa.” Kinh nghiệm sống của Vương Chí Cường còn non nớt, chẳng biết quan sát sắc mặt người khác, cứ tự biên tự diễn kể lể, chỉ nghĩ đơn giản là đang buôn chuyện về người bạn chung với sếp Tạ: “Chị Văn hạnh phúc lắm luôn. Anh ấy đối xử với chị Văn cực kỳ tốt, mấy ngày nữa hai người họ còn tính đi Maldives chơi… Anh ấy…”
Đang nói nửa chừng, cậu chợt nhận ra bầu không khí xung quanh im ắng một cách bất thường, quay đầu nhìn lại thì Tạ Sùng đã biến mất tăm từ lúc nào.
Tạ Sùng gọi cho Mâu Văn hai cuộc điện thoại cô đều không bắt máy, thế là anh đi ngang dọc khắp chợ vật liệu để tìm cô. Cô giống như đang cố ý trốn tránh anh vậy. Có đôi khi anh thoáng nhìn thấy một góc vạt áo, đuổi theo vài bước thì người đã mất hút. Những tấm ván sàn và gạch ốp tường dựng san sát nhau chia cắt không gian thành những mê cung chằng chịt, giống như đi mãi chẳng thấy điểm dừng.
Nhưng rồi cũng có điểm dừng.
---