Mâu Văn chạy vút qua như một cơn gió. Búi tóc củ tỏi cột vội nảy lên theo từng bước chạy, vài sợi tóc mai xõa ra sau tai và gáy, bị gió thổi rối tung. Những vệt sơn trên bộ quần áo bảo hộ lao động nhòe đi thành những mảng màu lớn, trông tựa như một bảng pha màu bị lật nhào. Cậu trợ lý Vương Chí Cường chật vật đuổi theo phía sau, thở hổn hển nói: “Chị Văn… hình như em vừa thấy… sếp Tạ…”
Đen đủi thật. Mâu Văn dĩ nhiên đã nhìn thấy từ lâu, nếu không cô cắm đầu chạy làm gì? Bước chân cô càng nhanh hơn, nói với Vương Chí Cường: “Nhấc chân lên chứ chàng trai! Thiếu vận động quá đấy nhé?”
Cô không muốn chạm mặt Tạ Sùng, bằng không lại bị anh ta quản hết chuyện này đến chuyện khác, dạo này anh ta còn rảnh rỗi đến mức đòi cô chia tiền hoa hồng.
Mâu Văn vốn là kiểu người “chỉ có thu vào chứ không có chi ra”, tiền đã vào túi cô thì đừng hòng móc ngược trở lại. Chỉ cần Tạ Sùng mở miệng đòi tiền, cô sẽ lập tức vắt chân lên cổ mà chạy, chẳng muốn phí lời dây dưa với anh ta.
“Chị Văn, chúng ta không cần chào sếp Tạ một tiếng sao?” Hai tay Vương Chí Cường chống gối, cố sức hít hà để lấy lại hơi: “Hôm qua sếp Tạ mới giới thiệu cho em một khách hàng, bảo là…”
“Thế thì cậu đi mà chào, anh ta cho cậu chứ có cho chị đâu.” Mâu Văn cắt đuôi được Tạ Sùng liền cúi đầu lục tìm thước dây, sổ tay, bút viết trong chiếc túi vải canvas cỡ lớn của mình… Đây là thói quen bao năm qua cô nuôi dưỡng, cứ đến chợ vật liệu xây dựng là như được trở về mảnh đất vui vẻ của mình, bất kể có đồ gì tốt cô cũng phải tận tay sờ qua một lượt mới chịu.
“Nhưng mà…” Vương Chí Cường chỉ chỉ sau lưng Mâu Văn, dè dặt nói: “Sếp Tạ đến rồi ạ. Hôm nay chúng ta hẹn đi cùng khách hàng xem vật liệu mà.”
Nói xong, cậu hơi chột dạ nhìn Mâu Văn. Cậu luôn không thể nắm bắt tốt cách chung sống giữa chị Văn và sếp Tạ. Chị Văn lúc thì tỏ ra vồn vã giả tạo với sếp Tạ, lúc lại chẳng buồn giấu diếm sự chê bai mà né tránh anh. Bản thân cậu là một thanh niên mới bước chân vào đời, bị chị Văn làm cho quay cuồng đến mức đầu óc mơ hồ, có lúc muốn bày tỏ lòng trung thành với chị Văn, bảo hay là sau này em không liên lạc với sếp Tạ nữa nhé? Chị Văn lại nhíu mày mắng: “Cậu ngốc à? Cậu có thù với tiền đấy à?”
Cậu cứ ngỡ lần này chị Văn sẽ nổi giận với mình, nhưng cô lại lập tức toe toét miệng cười rồi quay đầu lại, kéo gọng kính xuống tận chóp mũi, mở to mắt săm soi Tạ Sùng một lượt: “Ồ, sếp Tạ cũng đến cơ à?” Anh mặc một chiếc áo len dài tay cổ Henley phối màu, một chiếc quần phom rộng cá tính, đội mũ, trông không giống đi dạo chợ vật liệu xây dựng mà như đang đi trình diễn thời trang thì đúng hơn.
“Vừa rồi cô không nhìn thấy tôi à?” Anh vừa đỗ xe xong đã thấy Mâu Văn quay người vắt chân lên cổ chạy, rõ ràng là không muốn chạm mặt anh. Tạ Sùng sinh ra đã có cái tính thích “gây sự chú ý”, người ta càng không muốn thấy mình, anh lại càng muốn làm người ta chướng mắt. Thế là anh cũng sải bước đuổi theo, vòng ra sau lưng Mâu Văn, đánh cho cô một đòn bất ngờ.
“Không thấy nha.” Mâu Văn thọc thẳng ngón tay qua gọng kính rỗng không để dụi khóe mắt: “Kính thời trang thôi. Tôi mù rồi.”
Tạ Sùng bước đến trước mặt cô, gỡ chiếc gọng kính kia xuống ướm thử lên mắt mình, thong thả hỏi: “Lần trước cô nói nếu giới thiệu khách hàng nữa sẽ chia hoa hồng cho tôi đúng không?”
“Tôi có nói bao giờ đâu.” Mâu Văn khăng khăng phủ nhận: “Tôi không đời nào nói mấy lời như thế, sếp Tạ đâu có thiếu chút tiền lẻ này.”
---