Bóng Đêm Phù Phiếm

Chương 9

Trước Sau

break

“Anh Tạ muốn trang hoàng nhà tân hôn ạ?” Lâm Vì Sâm ở bên cạnh hỏi: “Nếu là nhà tân hôn thì thiết kế của chúng tôi lại phải khác đi một chút. Cần phải cân nhắc đến ý kiến của đằng nhà gái nữa.”

Tạ Sùng hiểu ý cười một tiếng, nói: “Tôi độc thân. Trang trí để tự ở thôi.”

“Vâng ạ.”

Lúc ra về, Tạ Sùng tiễn họ ra tận cửa, Mâu Văn cúi người tháo bao giày, lúc ngẩng người lên thì thấy bàn tay của Tạ Sùng đang chìa ra trước mặt.

Cô có chút bối rối, Tạ Sùng nói: “Tôi vứt bao giày giúp mọi người.”

“Không cần đâu, không cần đâu. Để chúng tôi mang xuống dưới lầu vứt là được rồi.” Lâm Vì Sâm nói. Thế nhưng bàn tay của Tạ Sùng vẫn không hề hạ xuống, vô cùng kiên trì. Mâu Văn không cảm thấy chuyện này có gì to tát, cô cuộn tròn bao giày lại, rồi lấy một tờ khăn giấy từ trong túi áo măng tô ra bọc nó lại gọn gàng, đặt vào lòng bàn tay Tạ Sùng.

“Cảm ơn anh nhé.” Cô nói.

“Không có gì.” Anh đáp.

Anh rất có lễ phép, đứng tiễn họ đợi thang máy suốt, nhưng lại không trò chuyện xã giao cùng họ, điều này vô tình làm tăng thêm chút khép nép ngượng ngùng giữa họ. Dựa vào tính cách không thích để bầu không khí bị lạnh ngắt của Mâu Văn, lúc này thế nào cô cũng phải nói điều gì đó. Nghĩ đến lời dặn của thầy không cho mình lên tiếng, cô đành phải nén lại ý nghĩ nói đùa mà đứng im trong góc.

Tạ Sùng dời ánh mắt qua, nhận ra cô đang nhịn đến mức vô cùng chật vật. Thế là anh lại càng không nói chuyện, trong lòng dâng lên một niềm vui thú giống như trò nghịch ngợm của trẻ con, vui vẻ nhìn người khác chịu nén nghẹn. Thật là vui. Anh nghĩ.

Thang máy cuối cùng cũng đến, Mâu Văn là người đầu tiên lao vào đứng im ở trong góc. Khoảnh khắc cửa thang máy đóng lại, cô nhìn thấy hình như anh cũng thở phào một cái. Hóa ra anh ấy lại ghét kiểu giao tiếp khách sáo như thế này sao.

Lâm Vì Sâm có chút phấn khích, lập tức giao việc cho Mâu Văn, bảo cô tốt nhất là ngay trong ngày hôm nay phải bắt tay vào sắp xếp lại những nhu cầu của Tạ Sùng.

Tạ Sùng đứng ở trên lầu, nhìn thấy vạt áo măng tô của Mâu Văn bị gió thổi hất tung lên, còn chiếc ba lô trên vai cô chắc hẳn là rất nặng, đang đè trĩu trên lưng cô, giúp cô chống chọi lại với cơn gió lớn. Cô giống như cảm nhận được điều gì đó, đột ngột ngẩng đầu lên nhìn về phía cửa sổ của anh, chạm phải ánh mắt anh.

Mâu Văn ngẩn người một lát rồi thu hồi ánh mắt, lúc này cô đang hoa tay múa chân nói với Lâm Vì Sâm rằng: “Thầy, nhà của anh ấy to quá đi mất. Anh ấy bảo anh ấy không muốn ở nhà nát, nhưng em có thể ngay lập tức xách ba lô vào nhà của anh ấy ở luôn được đó! Liền luôn!!!” Nói xong cô bước lên hai bước ra bộ điệu cho Lâm Vì Sâm xem: “Thầy, điểm xuất phát của em ở Bắc Kinh chỉ là chiếc giường tầng trên chỉ bằng hai viên gạch lát nền.”

“Thế thì tụi mình cũng xấp xỉ nhau thôi.” Lâm Vì Sâm nói: “Anh ở căn phòng dưới tầng hầm, rộng mười mét vuông.”

“Có nhà vệ sinh trong phòng không anh?” Mâu Văn hỏi.

“Không có.”

“Thế thì em vẫn khá hơn anh rồi thầy ơi, em có nhà vệ sinh trong phòng nha!” Cô nói xong liền bật cười thành tiếng, một ngọn gió lớn ùa vào làm cô bị sặc, lại vội vàng ngậm miệng lại.

Thật nực cười. Tạ Sùng cứ đứng trước cửa sổ nhìn theo như thế, cô trợ lý kia thật nực cười làm sao. Thậm chí anh còn chẳng buồn nhớ kỹ cái tên của cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương