Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 3.1: Khoảng cách quá gần, hắn gần như sắp đè lên nàng rồi

Trước Sau

break

Đối diện với những lời bề ngoài thì khen ngợi nhưng sâu bên trong là đầy châm biếm của Chúc Trầm Đàn, nàng vẫn luôn giữ thái độ bình tĩnh, từ tốn đáp lời: “Trưởng tỷ yên tâm, Ngâm Loan sẽ không làm vậy.”

Nàng sẽ không nảy sinh bất kỳ mối quan hệ nào với Thế tử Hầu gia đứng đầu các thế gia ở Kinh Thành.

“Tốt nhất là không.” Chúc Trầm Đàn nhìn nàng dò xét, giọng đầy lạnh lùng: “Có thể trèo cao kết thân với Vệ gia đã là phúc phận của ngươi rồi, nếu ngươi không biết giữ mình mà còn nịnh nọt, để chuyện truyền ra ngoài làm mất mặt Chúc gia chúng ta thì ngươi hãy liệu hồn.”

Tuy vị muội muội này của nàng ta chỉ là thứ xuất, xuất thân không tốt, nhưng dung mạo lại vô cùng xinh đẹp. Ngày trước khi còn ở nhà, dù quanh năm chỉ khoác vài bộ xiêm y cũ kỹ cũng khó che giấu được vẻ đẹp của nàng.

Nếu không phải mẫu thân lấy danh nghĩa dưỡng bệnh mà bắt nàng sống khép kín, ít gặp gỡ các thế gia môn đình thì e rằng danh hiệu mỹ nhân Kinh Thành đã bị nàng chiếm mất rồi.

Rõ ràng là một người không an phận, bị nuôi nhốt trong hậu trạch mấy năm, sư phụ dạy dỗ nàng cũng không phải là người giỏi nhất, nhưng nàng lại có thể học được tài may vá khéo léo, còn đọc không ít sách, biết nhiều chữ, lại có tài vẽ tranh đẹp, thật khiến người ta đố kỵ.

Không chỉ sinh ra đã đẹp mà số mệnh cũng tốt.

Ban đầu, mối nhân duyên này bị nàng chiếm hời, giờ đây, cùng với sự thăng tiến dần dần của Vệ Như Trác, cuộc sống và thể diện của nàng đều trở nên tốt hơn. Ra ngoài ngồi xe ngựa, có tiểu nha hoàn theo sau, chất vải của y phục trên người nàng cũng trở nên đắt đỏ đẹp hơn.

Hễ nghĩ lại, nàng ta lại thấy hối hận. Nếu khi đó nàng ta không kết thân với Lạc gia quyền quý, chẳng phải cuộc sống sung túc hiện tại của Chúc Ngâm Loan đã là của nàng ta rồi sao?

Vệ Như Trác đã mở được đường lối trên triều đình, nghe giọng điệu của phụ thân và Lạc gia, có vẻ hắn ta rất được bên trên trọng dụng. Lần điều động tạm thời này nếu làm tốt thì rất có khả năng sẽ được thăng chức ổn định lên Lễ Bộ hoặc Hộ Bộ. Tuổi còn trẻ mà đã nổi bật như vậy, vị trí hắn ta có thể đạt tới trong tương lai vẫn còn là ẩn số.

Ngược lại, Lạc Huyên thì mấy năm rồi vẫn không có động tĩnh thăng chức nào, cả ngày không cầu tiến, lại còn đi uống rượu trêu hoa ghẹo nguyệt, hắn ta làm vậy như thể sợ người khác không bắt được thóp mà dâng tấu buộc tội vậy.

Chúc Trầm Đàn nhìn thứ muội xinh đẹp trầm tĩnh trước mặt, trong lòng càng thêm tức giận.

Nhưng nghĩ lại, mấy lần trước Vệ Như Trác cũng đi cùng, sau này tuy ít đến hơn, song vẫn nhờ Chúc Ngâm Loan thay mình gửi không ít vải vóc trang sức cho nàng ta, hơn nữa đều là những món đồ nàng ta yêu thích từ trước. Chẳng qua, Chúc Ngâm Loan lại không hề hay biết những chuyện này.

Nghĩ đến đây, tâm trạng của Chúc Trầm Đàn mới miễn cưỡng dịu đi đôi phần.

Muội muội thứ xuất vớ được mối nhân duyên tốt của nàng ta thì đã sao? Phu quân của nàng hoàn toàn không để nàng trong lòng.

Dù Chúc Ngâm Loan có xuất sắc mọi mặt, rốt cuộc nàng cũng không thể giữ được lòng người.

“Hôm nay ngươi đến đây mà không mang theo thứ gì sao?” Chúc Trầm Đàn bất mãn hỏi.

“Hôm nay đến vội quá... Muội quên mất.” Chúc Ngâm Loan đáp khẽ.

Thân thể Bàng thị không được khỏe, nàng phải ở bên cạnh chăm sóc. Đến cuối tháng, nàng lại phải phát tiền lương tháng cho đám tiểu nha hoàn, kiểm tra đối chiếu sổ sách khắp nơi trong nhà, các cửa tiệm cũng phải đi tuần tra hỏi han. Ngoài ra, Vệ gia dần dần có thế lực, các phu nhân thế gia cũng thường gửi thiệp mời, những việc này đều cần phải ứng phó sao cho đàng hoàng, không để người khác bắt bẻ được.

Xong xuôi các việc, nàng còn phải đến thưa chuyện với Bàng thị, từng lời từng chữ đều phải cân nhắc kỹ lưỡng.

Nàng gả vào đã mấy năm, bụng vẫn chưa có tin tức gì, Bàng thị vô cùng bất mãn, mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu cũng ngày càng căng thẳng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc