Hai năm trước, Chúc Ngâm Loan thật sự rất hoang mang, dù sao tình cảm giữa nàng và Vệ Như Trác vẫn khá hòa hợp, nhưng mãi không có thai. Nàng cũng lén tìm lang trung khám, lang trung nói nàng có thể chất yếu nhưng không có vấn đề gì lớn.
Nhưng gần hai năm nay, Bàng thị càng thúc giục gay gắt, nàng lại càng không biết phải làm sao.
Phải nói với mẹ chồng thế nào đây, rằng Vệ Như Trác đi sớm về khuya, rất ít khi chạm vào nàng ư?
Nếu thật sự mở lời, Bàng thị nhất định sẽ xấu hổ tức giận, nói nàng không có bản lĩnh.
Hơn nữa, nàng cũng từng lấy hết can đảm, ban đêm ôm lấy lưng Vệ Như Trác từ phía sau, nhưng chỉ một câu hôm nay mệt rồi, nghỉ ngơi sớm đi là đã hoàn toàn dập tắt mọi dũng khí mời hoan của nàng.
“Sao vậy, hỏi ngươi hai câu thôi mà đã trưng cái mặt đó ra cho ta xem rồi à? Nếu không muốn cho thì thôi, dù sao cũng chẳng phải vật gì hiếm lạ.”
Mặc dù Chúc Ngâm Loan đã che giấu giọng điệu, nhưng Chúc Trầm Đàn vẫn nhận ra tâm trạng nàng đang sa sút qua sự im lặng đó.
“Không phải, muội chỉ đang suy nghĩ lo lắng về chuyện của trưởng tỷ thôi.” Chúc Ngâm Loan kịp thời chuyển đề tài.
“Chuyện của ta có gì đáng để suy nghĩ lo lắng chứ, nếu Lạc Huyên còn dám đến hoa lâu uống rượu trêu hoa, ta nhất định sẽ không bỏ qua!”
“Môn đình Lạc gia cao thật, chẳng lẽ Chúc gia ta thì kém cỏi sao?”
Chúc Ngâm Loan không tiếp lời, nàng chỉ biết mình rất ngưỡng mộ trưởng tỷ có được sự tự tin như vậy.
Năm nay Nhị ca ca trong nhà đã lên bảng vàng trong đợt khoa khảo, hiện giờ đã làm việc trong triều đình rồi.
Tuy không có chức quan quá lớn, nhưng nhờ vào thế lực của phụ thân âm thầm xoay xở một phen, rốt cuộc cũng đã vào làm dưới Tam Tỉnh, mà Tam Tỉnh lại là cơ quan đứng trên Lục Bộ.
Nhị ca ca và trưởng tỷ là cùng chung mẫu thân, đương nhiên Nhị ca ca cũng là chỗ dựa của trưởng tỷ.
Cho nên, chỉ cần trưởng tỷ không vừa lòng là sẵn sàng gây sự với Lạc Huyên, bởi vì nàng ta vì ỷ vào mình là đích trưởng nữ được sủng ái nhất của Chúc gia.
Bất kể nàng ta làm sai điều gì, phụ thân mẫu thân đều sẽ bảo vệ nàng ta đến cùng.
Chúc Ngâm Loan hiểu rất rõ, cũng rất buồn bã, cùng là nữ nhi Chúc gia, nhưng nàng lại... Không có gì cả.
Từ nhỏ nàng đã phải cung kính nhu thuận, răm rắp nghe theo mọi chuyện thì mới có thể đứng vững trong nhà, đứng vững ở Vệ gia.
Cũng chính vì lẽ đó, nàng mới không hiểu rốt cuộc ý đồ của trưởng tỷ khi gần gũi với nàng suốt một năm nay là gì?
Thật sự là vì Vệ gia đang thăng tiến sao? Tuy Vệ gia có thăng tiến, nhưng so với Chúc gia, Lạc gia vẫn còn kém xa, chẳng lẽ là vì... Vệ Như Trác?
Nghĩ đến đây, lòng Chúc Ngâm Loan chợt thắt lại.
Quay lại chuyện cũ, trưởng tỷ hỏi nàng đòi đồ...
Đúng là Vệ Như Trác đã đưa cho nàng một số thứ cách đây vài hôm, đó là vải vóc mới về của tiệm dệt may ở Kinh Thành.
Không, không thể nào.
Nàng nhận ra những điều này một cách nhạy bén, nhưng rồi nhanh chóng trấn áp chúng.
Nàng không nên nghĩ như vậy, thật sự quá hoang đường dơ bẩn, trưởng tỷ là phụ nhân đã thành thân, tuy mấy năm qua Vệ Như Trác không còn nhiệt tình với nàng như trước, nhưng rốt cuộc cũng có lý do, đều là vì công vụ triều đình quá bận rộn.
Hắn ta bị gia đình liên lụy nhiều năm, một khi bay lên, tất nhiên phải dốc hết sức lực. Hơn nữa Vệ Như Trác cũng rất tốt, nàng chưa có thai, Bàng thị bảo hắn ta thu nha hoàn nạp di nương, hắn ta cũng không đồng ý.
Huống hồ, thỉnh thoảng Vệ Như Trác còn sai người mua xiêm y, vải vóc, trang sức trâm cài cho nàng, những món quà này không phải chỉ một hai lần, mà là rất nhiều lần.
Cho dù quả thật Vệ Như Trác có nói với nàng rằng nếu đi thăm Lạc gia, gặp tỷ tỷ thì không nên đi tay không, nhưng rốt cuộc đó là vì giữ trọn lễ nghi của hai nhà, chứ không phải đơn thuần vì tỷ tỷ.
Nàng nên tin tưởng người đầu ấp tay gối của mình, hắn ta đã ở bên nàng nhiều năm như vậy rồi.