Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 6: Khoảng Cách Quá Gần, Hắn Gần Như Sắp Đè Lên Nàng Rồi (2)

Trước Sau

break

Từ nhỏ nàng đã phải cung kính nhu thuận, răm rắp nghe theo mọi chuyện thì mới có thể đứng vững trong nhà, đứng vững ở Vệ gia.

Cũng chính vì lẽ đó, nàng mới không hiểu rốt cuộc ý đồ của trưởng tỷ khi gần gũi với nàng suốt một năm nay là gì?

Thật sự là vì Vệ gia đang thăng tiến sao? Tuy Vệ gia có thăng tiến, nhưng so với Chúc gia, Lạc gia vẫn còn kém xa, chẳng lẽ là vì... Vệ Như Trác?

Nghĩ đến đây, lòng Chúc Ngâm Loan chợt thắt lại.

Quay lại chuyện cũ, trưởng tỷ hỏi nàng đòi đồ...

Đúng là Vệ Như Trác đã đưa cho nàng một số thứ cách đây vài hôm, đó là vải vóc mới về của tiệm dệt may ở Kinh Thành.

Không, không thể nào.

Nàng nhận ra những điều này một cách nhạy bén, nhưng rồi nhanh chóng trấn áp chúng.

Nàng không nên nghĩ như vậy, thật sự quá hoang đường dơ bẩn, trưởng tỷ là phụ nhân đã thành thân, tuy mấy năm qua Vệ Như Trác không còn nhiệt tình với nàng như trước, nhưng rốt cuộc cũng có lý do, đều là vì công vụ triều đình quá bận rộn.

Hắn ta bị gia đình liên lụy nhiều năm, một khi bay lên, tất nhiên phải dốc hết sức lực. Hơn nữa Vệ Như Trác cũng rất tốt, nàng chưa có thai, Bàng thị bảo hắn ta thu nha hoàn nạp di nương, hắn ta cũng không đồng ý.

Huống hồ, thỉnh thoảng Vệ Như Trác còn sai người mua xiêm y, vải vóc, trang sức trâm cài cho nàng, những món quà này không phải chỉ một hai lần, mà là rất nhiều lần.

Cho dù quả thật Vệ Như Trác có nói với nàng rằng nếu đi thăm Lạc gia, gặp tỷ tỷ thì không nên đi tay không, nhưng rốt cuộc đó là vì giữ trọn lễ nghi của hai nhà, chứ không phải đơn thuần vì tỷ tỷ.

Nàng nên tin tưởng người đầu ấp tay gối của mình, hắn ta đã ở bên nàng nhiều năm như vậy rồi.

Chuyện của Chúc Trầm Đàn và Lạc Huyên, nàng không tiện mở lời, bèn lảng sang chuyện khác: “Muội thật sự đã chuẩn bị rồi, chỉ vì gần đây mẹ chồng của muội không khỏe, muội phải chăm sóc người nên mới bận rộn quên mất, lát nữa muội sẽ cho người mang đến.”

Nàng giải thích với Chúc Trầm Đàn.

“Được rồi, nếu đã như vậy thì ta không so đo với ngươi nữa, nhưng mẹ chồng ngươi bị sao vậy?”

“Bệnh cũ thôi, cứ gặp gió là đau đầu.”

“Thì ra là vậy.” Chúc Trầm Đàn suy ngẫm, đảo mắt một cái: “Đã mời thái y đến xem chưa?”

“... Vẫn chưa.” Thái y là lang trung chuyên hầu hạ đế vương hậu phi, quan viên muốn được thái y khám bệnh cũng phải là Chính nhất phẩm, Chính nhị phẩm mới có tư cách. Vệ gia nào có vinh dự như vậy, nên chỉ mời lang trung trong Kinh Thành đến khám thôi.

“Mấy hôm trước mẫu thân cũng không khỏe, phụ thân đã thỉnh cầu Thánh thượng ban ân, đặc biệt cho phép thái y khám bệnh cho mẫu thân. Chi bằng ta viết thư cho mẫu thân, bảo mẫu thân nói với thái y đến Vệ gia một chuyến, khám cho mẹ chồng của ngươi.”

“Nếu thật sự có thể như vậy, vậy thì phải đa tạ tỷ tỷ!” Chúc Ngâm Loan lập tức cảm tạ.

Chúc Trầm Đàn xua tay, kéo nàng cười bảo: “Tỷ muội chúng ta, hà tất gì phải nói những lời này chứ.”

Thấy tâm trạng của trưởng tỷ đã tốt hơn nhiều, Chúc Ngâm Loan không ở lại đây lâu mà rời đi.

Chúc Trầm Đàn sai người chuẩn bị không ít đồ bổ gửi cho Bàng thị tịnh dưỡng.

Nhìn thấy mấy món đồ bổ này, Bàng thị cười gật đầu, tuy không nói gì nhưng ánh mắt lại như có như không lướt qua Chúc Ngâm Loan, sự so sánh và ghét bỏ trong đó không cần nói cũng rõ.

Sau đó Chúc Ngâm Loan nhắc đến chuyện thái y, nếp nhăn khi cười trên mặt Bàng thị càng giãn ra: “Tỷ tỷ của ngươi có lòng như vậy, quả là người tốt.”

“Đừng trách mẹ chồng ta đây nói lời khó nghe, ta đã bệnh lâu như vậy, cả ngày ăn không ngon ngủ không yên, trong nhà ngươi đã có thái y chăm sóc, ngươi không nghĩ đến việc tìm đích mẫu hỏi thăm giúp ta sao?”

“Người dạy dỗ rất phải, là nhi tức suy nghĩ chưa chu đáo.”

Không phải nàng không muốn làm, mà là chuyện trong nhà nàng hoàn toàn không được biết, đích mẫu cố ý giấu giếm, làm sao nàng có thể tự dưng biết được?

Huống hồ cho dù nàng có biết, đích mẫu có bằng lòng giúp nàng không? Có lẽ đích mẫu sẽ nể mặt Vệ gia mà bằng lòng giúp chăng? Điều này cũng không thể nói trước được.

Nói nhiều vô ích, Chúc Ngâm Loan thôi không biện giải.

“Được rồi được rồi, ngươi lui xuống đi, cũng không cần hầu hạ ta dùng bữa tối đâu.” Bàng thị thấy dáng vẻ cam chịu của nàng thì tức giận: “Bình thường có tâm tư thì nên đặt nhiều vào Trác nhi đi!”

“Vâng, nhi tức đã rõ.”

Trong mấy ngày nay, Vệ Như Trác nghỉ lại ở công đường, không trở về nhà.

Một mình không có khẩu vị dùng bữa tối, Chúc Ngâm Loan cố chấp ăn vài miếng, bận rộn với công việc trên tay, phát hiện bên ngoài trời đổ mưa, hạt mưa rơi trên đường đá xanh, phát ra tiếng tí tách giòn giã.

Khung cửa sổ chưa đóng kín hoàn toàn, gió lạnh thổi vào, nàng không kìm được mà rùng mình.

Minh Nha thấy vậy, vội vàng sai người mang áo choàng lên cho nàng khoác.

Mặc dù đã khoác áo, Chúc Ngâm Loan vẫn cảm thấy lạnh, nhưng tiền lương tháng của bọn tiểu nha hoàn nhất định phải được tính toán và phát sớm, nàng cố gắng gượng tinh thần kiểm tra sổ sách, phân phát tiền bạc cho quản sự. Vừa lúc quản sự mang sổ sách chi tiêu của phòng chi tiêu tháng này lên, nàng lật xem.

Cũng không biết có phải hôm nay suy nghĩ quá nhiều hay không, nàng thấy rất mệt, trước mắt choáng váng, tinh thần mệt mỏi. Minh Nha nhìn ra điều đó, khuyên nàng đi nghỉ ngơi.

Quá mệt mỏi, nàng gật đầu đứng dậy đi, dù sao ngày mai còn phải cố gắng gượng tinh thần đến hầu hạ bên chỗ Bàng thị.

Chúc Ngâm Loan vừa ngủ, lập tức chìm vào hôn mê.

Trong lúc mơ màng, nàng có một giấc mơ rất kỳ lạ.

Trong mơ có một nam nhân không nhìn rõ mặt, người này có thân hình cao lớn vạm vỡ, đối phương bao trùm lấy nàng, kín kẽ không một kẽ hở, giống như một ngọn núi nhỏ.

Người này kề sát tai nàng nói chuyện vô cùng thân mật, giọng nói đứt quãng, trầm khàn, nàng không nghe rõ đối phương nói gì, chỉ cảm thấy khoảng cách giữa hai người quá gần.

Người đó gần như đè chặt lấy nàng, nàng vừa định đẩy ra một chút, lại bị bàn tay lớn của đối phương đột ngột nắm lấy cổ tay kéo lại, thân mình hai người nhất thời dán sát vào nhau hơn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương