Đêm khuya, Vệ gia chìm trong im lặng, Bàng thị đã nghỉ ngơi từ lâu, cũng không thấy người bên cạnh bà ta đến canh gác, Chúc Ngâm Loan hơi thả lỏng phần nào.
Tiểu tư gác cổng đang khoanh tay ngủ gật bên cạnh bệ đá, thấy Chúc Ngâm Loan đến thì sợ hãi vội vàng mở cửa, nhìn tiểu tư run rẩy vì lạnh, nàng bảo người mang chăn bông đến cho bọn họ. Nàng lại dặn dò Minh Nha thúc giục kho mau chuẩn bị áo khoác mùa đông cho bọn nha hoàn và tiểu tư, nếu không khí lạnh vượt qua cửa ải, tràn vào Kinh Thành, e rằng sẽ không kịp trở tay, tránh để mọi người bị cóng.
Về đến viện, sau khi vội vàng tắm rửa rồi nằm xuống, Chúc Ngâm Loan chỉ cảm thấy toàn thân rã rời, tuy mệt mỏi nhưng lại nhẹ nhõm một cách kỳ lạ.
Đầu óc nàng tỉnh táo hơn nhiều, nhớ lại những lời Thẩm Cảnh Trạm đã nói với nàng khi nãy. Cần gì phải tự làm khổ mình vì ánh mắt của người khác, chẳng phải là tự chuốc lấy phiền phức sao?
Đúng vậy, hắn nói đúng.
Ngoài ra, nàng còn không thể tránh khỏi việc nghĩ đến sườn mặt dịu dàng quen thuộc của nam nhân dưới ánh nến. Sự quen thuộc này... Thật ra mà nói, những lần trước khi gặp Thẩm Cảnh Trạm, nàng đều có cảm giác như vậy.
Chỉ là... Chỉ là gì cơ chứ? Nàng đã từng gặp Thẩm Cảnh Trạm chưa? Hình như là chưa.
Chúc Ngâm Loan suy nghĩ mãi, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Lần này, nàng lại bắt đầu mơ, giấc mơ gần giống như những lần trước.
Chỉ sau vài ngày, nó lại quay trở lại. Nàng cảm thấy mơ hồ, những đoạn trong mộng gần như không khác với những gì nàng đã mơ trước đây. Trong ấy, nàng đang nói chuyện với một nam nhân không nhìn rõ mặt, thuốc vẫn chưa hết tác dụng, nàng ngủ quá say nên không nghe rõ họ nói gì.
Sau đó, cảnh tượng thay đổi, lại biến thành một giấc mơ vô cùng tuyệt vời.
Đầu tiên nàng cảm thấy toàn thân nóng ran, nam nhân bên cạnh an ủi nàng, thấy nàng khóc thút thít, đối phương ôm trọn nàng vào lòng, lúc đầu chỉ là lau nước mắt cho nàng mà thôi.
Chúc Ngâm Loan không biết bắt đầu từ đâu, đầu ngón tay vừa nãy dùng để lau nước mắt cho nàng lại biến thành đôi môi mỏng của hắn. Hắn không còn lau nữa, mà thay vào đó là nhẹ nhàng hôn lên. Những nụ hôn dày đặc rơi xuống mặt nàng, sau đó là quá trình chăn gấm cuộn sóng mà nàng đã mơ thấy trước đây. Nàng bị hắn nắm lấy eo thon, di chuyển tới lui.
Giấc mơ này quá đỗi chân thực, Chúc Ngâm Loan cứ như thể đang đích thân trải qua. Ngay cả khoảnh khắc nam nhân nắm lấy eo nàng, hoàn toàn giải phóng bên trong, toàn bộ cơ thể nàng đã bị sự nóng bỏng của hắn nhấn chìm.
Cũng chính vì điều này, nàng hoàn toàn tỉnh giấc.
Chúc Ngâm Loan thở dốc, phát hiện trời vẫn còn tối mịt. Người gác đêm hôm nay là Giảo Huệ, nghe thấy tiếng Chúc Ngâm Loan, nàng ấy lập tức bước vào.
“Tiểu thư, người có sao không?” Nàng ấy hỏi han phản ứng của Chúc Ngâm Loan sau khi uống thuốc.
“Ta vẫn ổn...” Vừa mở miệng, giọng nàng đã khàn đặc.
Giảo Huệ vội vàng đi bưng một bát trà nóng đến, đỡ nàng ngồi dậy uống.
“Tiểu thư, thuốc đó quá mạnh, e rằng sẽ làm tổn thương cơ thể người, nếu người...”
Nàng ấy còn chưa nói hết lời thì đã đặt một cái bình sứ nhỏ bên cạnh tay nàng.
Chúc Ngâm Loan hỏi đó là gì?
Nàng ấy nói đó là thuốc uống vào sẽ khiến người ta trông ốm yếu, nhưng không làm tổn hại đến cơ thể.
“Sao ngươi lại có loại thuốc này?” Chúc Ngâm Loan nghi ngờ.
“Trước đây nô tì không biết tiểu thư cần loại thuốc này.” Nàng ấy giải thích rằng khi đi khắp hang cùng ngõ hẻm để kiếm miếng cơm manh áo, nàng ấy luôn phải dùng đến vài thủ đoạn bất chính, đây là thứ tìm được từ lúc đó, mặc dù đã để lâu nhưng vẫn còn công hiệu.
Chúc Ngâm Loan không do dự quá lâu, nhận lấy lọ sứ của nàng ấy.
Sau khi nằm xuống, nàng thật sự không ngủ được, bèn cách màn trướng hỏi Giảo Huệ, trước đây khi đi khắp phố phường, nàng ấy có biết Thẩm Cảnh Trạm không? Nói chính xác hơn, là những chuyện trước đây của hắn.