Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 60: Nếu Đã Như Vậy Thì Hòa Ly Đi (7)

Trước Sau

break

Hắn ta không nhịn được đứng bật dậy: “Chúc Ngâm Loan, nàng điên rồi sao?”

Đối diện với lời chất vấn của nam nhân, nàng tỏ ra đặc biệt tĩnh lặng, cũng không cãi vã với hắn ta, chỉ nói: “Ta chỉ muốn hòa ly.”

Đây không phải là kết quả mà Vệ Như Trác nghĩ đến, nàng làm loạn thì cũng chỉ giận dỗi vài ngày thôi, chứ không đời nào dám thật sự đối đầu với hắn ta. Nhưng tại sao Chúc Ngâm Loan lại muốn hòa ly cơ chứ? Đây còn là Chúc Ngâm Loan trong ấn tượng của hắn ta, một người vốn hiền thục đoan trang đến mức vô cùng nhút nhát, thậm chí ở trên giường cũng không dám phát ra tiếng động nào sao?

Nàng lại dám đề nghị hòa ly, hơn nữa trông có vẻ rất kiên quyết. Sau khi hòa ly, nàng sẽ đi đâu? Nàng còn có thể đi đâu được nữa?

Nghĩ đến đây, Vệ Như Trác đầy nghi ngờ cuối cùng cũng thả lỏng, hắn ta tin chắc Kinh Thành không có chỗ nào cho nàng dung thân, bởi vì người Chúc gia sẽ không chứa chấp nàng.

“Lời giận dỗi nói một lần là đủ rồi, biết điểm dừng mới là người thông minh.” Vệ Như Trác lạnh lùng nói: “Nàng nên biết rõ nếu ta gật đầu, dù nàng có khóc lóc quay lại, ta cũng sẽ không cho phép nàng ở lại bên cạnh ta.” Hắn ta đe dọa.

Chúc Ngâm Loan lại “ừm” một tiếng: “Ta biết.”

Nàng chậm rãi đứng dậy, thân hình nhỏ nhắn đứng thẳng tắp, nhìn thẳng vào hắn ta, ánh mắt vẫn bình tĩnh như trước nhưng lại chứa đầy bi thương, thậm chí có phần mệt mỏi, khiến người nàng trông trống rỗng.

“Cho nên... Xin Vệ công tử nể tình những năm qua, đưa cho ta một phong thư hòa ly đi.” Nàng nhẹ nhàng nói.

“Nàng quyết tâm hòa ly thật sao?” Vệ Như Trác hỏi lại lần nữa.

Hắn ta rất rõ ràng là không nên hỏi. Dù sao nàng đã nói mấy lần rồi, nếu cứ hỏi nữa, Chúc Ngâm Loan nhất định sẽ nghĩ hắn ta không nỡ, đến lúc đó nàng sẽ được đà lấn tới, lỡ như lời hòa ly nàng nói chỉ là một chiêu hư trương thanh thế thì sao?

“Bước ra khỏi cánh cửa này, nàng sẽ không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.”

“Ta đều biết.” Nàng lại nói: “Xin công tử đưa cho ta thư hòa ly.” Đầu tiên là “Vệ công tử”, giờ lại là “công tử”, ngay cả phu quân cũng không gọi nữa.

Tốt lắm, nàng thật sự muốn làm loạn rồi. Cũng nên để nàng nếm chút khổ sở, Vệ Như Trác lập tức sai người mang bút mực giấy nghiên đến ngay tại chỗ. Hắn ta muốn cho nàng biết rõ, cung đã giương thì không có mũi tên quay đầu, gây rối một chút là đủ rồi.

Mọi người còn chưa kịp hoàn hồn, ai mà ngờ Chúc Ngâm Loan lại muốn hòa ly, ai mà ngờ Vệ Như Trác lại lập tức sai người mang bút mực giấy nghiên đến ngay tại chỗ.

Chu phu nhân bị dọa sợ, bà ta nhìn hai người giương cung bạt kiếm, kéo nhẹ Chúc đại nhân, đưa mắt ra hiệu cho ông ta. Nếu hòa ly, Chúc Ngâm Loan bước ra khỏi cửa Vệ gia thì cũng tốt, nhưng người ngoài sẽ nhìn Trầm Đàn của bà ta thế nào? Cho dù muốn hòa ly thì cũng không thể vào lúc này.

Chúc đại nhân nhận ra mình phải ngăn cản, ông ta lập tức chĩa mũi dùi vào Chúc Ngâm Loan: “Nếu ngươi hòa ly thì đừng hòng về nhà ở, nhà ta không chịu nổi cái sự nhục nhã này.”

Chúc Ngâm Loan nghe vậy, cười một cách cay đắng và châm biếm: “Nữ nhi biết.” Nàng gật đầu: “Nữ nhi tuyệt đối không về nhà.”“Khi nữ nhi xuất giá, phụ thân đã nói nữ nhi gả chồng như bát nước đổ đi, nước đổ khó hốt, nữ nhi hiểu rõ.” Khi trưởng tỷ xuất giá, phụ thân và đích mẫu vui mừng đến phát khóc, chúc nàng ta bình an, vạn sự thuận lợi, còn đến lượt nàng thì lại là nước đã đổ đi.

Thấy nàng đã quyết tâm như nuốt phải quả cân, Chúc đại nhân còn nghi ngờ có phải nàng bị người ta bỏ bùa rồi không. Ông ta lại tiếp tục đe dọa: “Nếu ngươi cứ cố chấp như vậy, ta sẽ coi như không có đứa nữ nhi như ngươi nữa!”

Chúc Ngâm Loan im lặng một lát, nàng ngẩng đầu nhìn Chúc đại nhân, đôi mắt xinh đẹp dần dần ngưng tụ hơi nước. Gương mặt của nàng ngoài việc giống tiểu nương thì còn có vài phần giống ông ta, Chúc đại nhân không khỏi nghĩ vậy khi nhìn nàng. Thấy nàng sắp khóc, ông ta còn tưởng nàng sợ hãi mà thay đổi ý định.Nhưng ai ngờ, khi nàng chớp mắt, nước mắt lăn dài, kèm theo đó là một tiếng khóc xen lẫn tiếng cười: “Được.”

Chúc đại nhân im lặng: “...”

Bút mực giấy nghiên nhanh chóng được mang đến. Đến bước này, dưới sự thúc giục của Bàng thị, Vệ Như Trác thật sự bắt đầu viết thư hòa ly. Viết đến nửa chừng, nhìn nữ tử im lặng bên cạnh, hắn ta lại không hiểu sao mình không thể viết tiếp được nữa. Cảm giác trống rỗng khó chịu đó dần dần biến thành sự nghẹt thở, hắn ta nghĩ đến lúc Chúc Ngâm Loan mới gả vào, bao nhiêu năm trôi qua, nàng không có công lao thì cũng có khổ lao. Vì vậy, hắn ta dừng bút: “Chúc Ngâm Loan, ta cho nàng cơ hội cuối cùng, nàng thật sự muốn hòa ly sao?”

Nàng giữ im lặng hồi lâu, không phải là suy nghĩ, mà là không còn gì để nói với hắn ta.

Nàng không muốn nói chuyện với hắn ta nữa sao? Vệ Như Trác tức đến bật cười: “Được lắm! Được lắm!”

Hắn ta xé nát thư hòa ly. Chúc Trầm Đàn còn tưởng hắn ta không hòa ly nữa, vừa định nói thêm vào, nàng ta lại thấy Vệ Như Trác rút ra một tờ giấy Tuyên Thành mới, bắt đầu viết lại. Chỉ vài nét, nét chữ phóng khoáng đã hiện rõ trên giấy.

Vệ Thanh Ti đã tiến lại gần xem thì cũng không khỏi kinh ngạc, bởi vì thứ hắn ta viết không phải là thư hòa ly, mà là hưu thư. Kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng Vệ Thanh Ti không nhịn được cười. Có tờ hưu thư này, ai còn dám cưới Chúc Ngâm Loan nữa? Cả đời này nàng sẽ không thể nào đặt chân ở Kinh Thành được.

Vệ Thanh Ti chỉ cảm thấy vui sướng. Sau khi Chúc Ngâm Loan gả vào, nàng chỉ thích tiểu muội Vệ Minh Yên, khi giúp tiểu muội chọn phu quân thì cũng dụng tâm hơn. Giờ đây phu quân của tiểu muội đã thăng chức, các ca ca trong nhà lại đang trên đà phát triển. Trong ba huynh đệ, nàng ta lại trở thành người kém cỏi nhất. Dĩ nhiên Vệ Thanh Ti hận Chúc Ngâm Loan. Nàng chỉ là một thứ nữ mà thôi, dựa vào đâu mà làm tẩu tử của nàng ta? Lại còn sống cuộc sống tốt như vậy.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương