Màn trướng che khuất, nàng không nhìn thấy vẻ mặt đột ngột thay đổi rồi nhanh chóng che giấu đi của Giảo Huệ khi nghe nàng nhắc đến Thẩm Cảnh Trạm.
“Nô tì nghe được cũng chỉ là những lời đồn đại mà ai cũng biết.”
“Chỉ nói là Thẩm Thế tử tài hoa xuất chúng, là rồng phượng trong loài người, ngoài ra thì không còn gì nữa.”
“Không có chút thông tin nào về những chuyện trước đây sao?” Chúc Ngâm Loan không cam lòng.
Giảo Huệ lắc đầu: “Nô tì thật sự không biết.”
Nàng thở dài, nhưng lại cảm thấy cũng hợp lý, chuyện của hắn, người ngoài làm sao có thể dễ dàng biết được?
“Ngươi nghỉ ngơi đi.” Nàng không hỏi nữa, Giảo Huệ cũng thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng.
Vệ gia tạm thời yên ổn, nhưng lúc này Thẩm gia lại đèn đuốc sáng trưng.
Thẩm lão thái thái tỉnh giấc sau khi trời nổi gió vào ban đêm, hỏi thăm tung tích của Thẩm Cảnh Trạm, biết được hắn vừa mới trở về. Thẩm lão thái thái hỏi hạ nhân rằng hắn đã đi đâu, hạ nhân đáp không biết, bà lại hỏi hắn trở về từ đâu, hạ nhân vẫn nói không biết. Đây đâu phải là không biết, rõ ràng là không dám nói. Thế là Thẩm lão thái thái hừ lạnh, sai người đi gọi Thẩm Cảnh Trạm đến.
Ban đầu hắn còn không chịu đến, nói là trời đã tối, không có chuyện gì quan trọng thì không nên quấy rầy lão thái thái nghỉ ngơi. Lão thái thái sao không biết tính cách của hắn chứ, bà bèn sai người nhắn lại, nếu hắn không đến, bà sẽ đích thân qua đó. Thẩm Cảnh Trạm cũng không phải là không thể rời đi ngay, nhưng lão thái thái thích làm khó, nếu không vừa ý bà, e rằng ngày mai còn phải chịu phiền phức.
Nam nhân đến chậm, Thẩm lão thái thái nhìn hắn bước đến trước mặt rồi cung kính thỉnh an mình.
Bà cũng không bảo hắn ngồi xuống, một lúc lâu sau mới hỏi: “Đã muộn thế này rồi, cháu đi đâu về đấy?”
Thẩm Cảnh Trạm cười nhạt, trả lời lạc đề: “Tổ mẫu đã khỏe hơn chưa?”
“Ha ha...” Thẩm lão thái thái lạnh lùng cười khẩy: “Thân thể ta có tốt hay không, chẳng phải cháu là người rõ nhất sao?”
“Tổ mẫu nói gì vậy, tôn nhi không hiểu.” Trên khuôn mặt tuấn tú của Thẩm Cảnh Trạm vẫn giữ nụ cười nhạt.
Thẩm lão thái thái nhìn vẻ ngoài thản nhiên như gió thoảng mây bay của hắn thì cảm thấy hận rèn sắt không thành thép.
Người ngoài nhìn Thẩm gia đều thấy tốt đẹp mọi bề, đặc biệt là đứa cháu đích tôn này của bà, đứng đầu danh sách công tử Kinh Thành, còn xuất sắc hơn cả lão Hầu gia đã khuất và Hầu gia hiện tại. Nhưng ai biết Thẩm Cảnh Trạm cũng là một người khiến người ta phải lo lắng, đã qua bao lâu rồi mà vẫn chưa chịu lập gia thất, không có ngày nào ở Hầu phủ, đã dọn ra ngoài từ lâu, muốn gặp hắn một lần cũng vô cùng khó khăn, đôi khi phái người đi tìm còn không thấy.
“Cháu thật sự không hiểu hay giả vờ không hiểu?” Thẩm lão thái thái lại hỏi.
“Đương nhiên là tôn nhi thật sự không hiểu.”
Hắn giả vờ hồ đồ, Thẩm lão thái thái cũng không vòng vo với hắn: “Nếu cháu chịu lập gia thất thì bệnh của ta cũng đã khỏi rồi.”
Thẩm Cảnh Trạm không nói gì, bà lại hừ lạnh: “Rốt cuộc khi nào cháu mới lập gia thất hả? Cháu phải cho ta một lời chắc chắn chứ, không thể cứ kéo dài thế này mãi được!”
Điều đáng giận hơn là hắn lại không ngăn cản người nhà tìm đối tượng cho hắn, nhưng khi đã chọn được người rồi thì hắn lại không xuất hiện. Cứ thế lặp đi lặp lại, Thẩm lão thái thái không còn mặt mũi nào để lật danh sách quý nữ Kinh Thành mời bà mối đi nói chuyện nữa, chỉ sợ người khác đồn thổi Thẩm gia làm cao trêu đùa người khác.
Cứ tưởng lần này Thẩm Cảnh Trạm sẽ giữ im lặng đến cùng, không ngờ hắn hiếm khi đưa ra câu trả lời chắc chắn: “Chậm nhất là cuối xuân năm sau.”
Thẩm lão thái thái còn tưởng mình nghe nhầm, bà liếc nhìn ma ma đang hầu hạ bên cạnh rồi nhìn hắn, nheo mắt hỏi: “Thật sao?”
“Tôn nhi đã bao giờ lừa dối tổ mẫu đâu?”