Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 410: “Thư Phòng Là Nơi Trọng Yếu, Không Được Làm Càn.” (2)

Trước Sau

break

Đôi mắt Chúc Ngâm Loan lập tức mở to. Nàng chẳng màng đến cơn đau nhức khắp toàn thân, lập tức chống hai tay lên thành thùng tắm, nhìn hắn mà không nói lời nào. Cả người nàng lập tức dựng lên bức tường phòng bị.

Thẩm Cảnh Trạm lại nựng mặt nàng, nhặt cánh hoa thả lên mái tóc đen của nàng. Chúc Ngâm Loan vươn tay phủi đi. Nam nhân đã không nói gì nữa, tiếp tục tắm cho nàng.

Chúc Ngâm Loan vẫn luôn đề phòng, nhưng không biết từ lúc nào, sự phòng bị trên người nàng đã yếu dần. Rồi nàng đã ngủ thiếp đi từ lúc nào không rõ.

Khi nàng mở mắt ra, trời đã sáng rõ, lại một lần nữa quá giờ dùng bữa sáng.

Minh Nha nói với nàng rằng Phụng An công chúa đã đến từ lâu, vẫn luôn đợi nàng ăn sáng cùng.

Chúc Ngâm Loan thắc mắc: “Sao không...” Hai chữ “thông báo” còn chưa kịp nói ra, Phụng An công chúa vừa ăn đào mật tiến cống vừa bước vào, dựa vào bên cạnh giường: “Thiếu phu nhân mệt mỏi, đương nhiên phải nghỉ ngơi nhiều hơn.”

“Là bổn cung không cho hạ nhân thông báo đấy.”

Chúc Ngâm Loan giật mình, vừa chạm phải ánh mắt đầy ý trêu chọc của Phụng An công chúa, nàng vội hắng giọng, cố gắng che giấu vẻ lúng túng của mình.

“Sao công chúa lại tới đây?”

“Mấy ngày qua thiếu phu nhân tận hưởng niềm vui, chắc là đã quên mất chuyện bổn cung dặn dò rồi nhỉ?”

Phụng An công chúa đã dặn dò nàng chuyện gì? Ý nghĩ này vừa thoáng qua trong đầu, rất nhanh Chúc Ngâm Loan đã nhớ ra: “Ta đã làm xong túi thơm rồi, chỉ còn thiếu một vị hoa liệu chưa phơi khô nên chưa kịp gửi cho công chúa. Gần đây ta bận rộn quá nên đã quên mất việc này.”

Cũng không hẳn là nàng quên khuấy mất, Phụng An công chúa muốn hai cái túi thơm do nàng làm, bên trong đựng hương liệu trăm hoa. Chúc Ngâm Loan đang làm thật, nhưng khó thu thập đủ hương liệu trăm hoa, vì vậy mới bị thiếu hụt.

“Hôm nay nếu công chúa không tới, ta cũng định sai người đi truyền lời rồi.”

Phụng An công chúa bĩu môi.

Chúc Ngâm Loan tinh ý nhận ra có lẽ nàng ta đang có tâm sự, vội vàng đứng dậy chải đầu rửa mặt, sai người dọn bữa sáng.

Khi dùng bữa, không đợi Chúc Ngâm Loan hỏi, Phụng An công chúa đã lên tiếng: “Giang Thận về rồi.”

“Đây chẳng phải chuyện tốt sao?” Chúc Ngâm Loan hỏi: “Chẳng phải công chúa vẫn luôn muốn trị hắn ta sao, nay hắn ta đã trở về, đúng lúc để công chúa báo thù đấy.”

Phụng An công chúa nói: “Hừ... Ta không muốn trị nữa.” Cẩu nam nhân tưởng lấy lòng mình là xong chuyện sao?

Thật ra Giang Thận rất biết cách lấy lòng nàng ta, không ngờ hắn ta còn chạy đến tận Giang Nam mua cho nàng ta những thứ nàng ta từng nhắc tới như lụa đỏ và bánh ngọt. Còn nói là mình mang cả rượu ngon về, nhưng đang chôn ở đâu đó trong phủ công chúa, đợi sau khi đứa trẻ trong bụng chào đời thì nàng ta mới được uống.

Chúc Ngâm Loan nghe xong cũng không nói gì. Nàng hiểu rất rõ, “ân oán” giữa Phụng An công chúa và thiếu tướng quân Giang Thận vô cùng sâu sắc.

Người ta vẫn nói liệt nữ sợ triền lang, Phụng An công chúa và vị thiếu tướng quân phò mã gia này là minh chứng sống động nhất. Phụng An công chúa luôn miệng nói bản thân không có tình ý với đối phương, nhưng lại luôn vì chuyện của hắn ta mà nảy sinh những biến động tâm tư mãnh liệt. Phải biết rằng nàng ta vốn dĩ phóng khoáng bất cần, dù trời có sập xuống cũng vẫn bình thản không chút kinh động.

Thẩm Khấu Ngọc cũng từng lén nói với Chúc Ngâm Loan, đã lâu nàng ấy không thấy Phụng An công chúa thật sự nổi giận. Trước đây nàng ta đối với bất cứ thứ gì cũng đều thờ ơ, chán chường, lại còn chẳng biết sợ hãi. Hiện giờ vì muốn trốn tránh người ta, vậy mà nàng ta lại chạy đến tận đây.

Nhìn cảm xúc trên gương mặt nàng ta, Chúc Ngâm Loan thấy cũng không phải là tức giận, mà giống như đang làm nũng, chờ ai kia đến dỗ dành thì hơn.

Hiếm khi thấy Phụng An công chúa như vậy, Chúc Ngâm Loan nhớ mang máng những lời Thẩm Cảnh Trạm từng nói với mình.

Trước khi băng hà, tiên đế có ý định ban hôn cho Phụng An công chúa, cũng muốn tìm cho nàng ta một nhà trượng phu làm chỗ dựa, bảo vệ nàng ta cả đời bình an thuận lợi, tiếp tục sống một cách tùy ý.

Ban đầu tiên đế còn chưa chọn được ai, chính Giang thiếu tướng quân đã tìm đến Thẩm Cảnh Trạm, còn tự tiến cử với ngự tiền.

Hắn ta yêu mến Phụng An công chúa nhiều năm, thời gian không hề ngắn hơn tình cảm của Phụng An công chúa dành cho vị lang quân đã mất sớm kia, tình ý cũng không hề thua kém tấm lòng mà nàng ta dành cho người nọ.

Chỉ tiếc là, ngay từ đầu người mà Phụng An công chúa để mắt tới không phải là hắn ta.

Sau khi hiểu rõ những chuyện năm xưa, cõi lòng Chúc Ngâm Loan cũng không khỏi thổn thức.

Hai người đang ăn thì Minh Nha bẩm báo rằng Thẩm Tư Lan đã đến thỉnh an Thẩm lão thái thái trở về.

“Mau gọi Du Xuyên vào đây.” Phụng An công chúa tỏ vẻ rất vui mừng.

Thẩm Tư Lan hành lễ với hai người, sau đó kể lại với Chúc Ngâm Loan rằng mình vừa đến thỉnh an Thẩm lão thái thái, còn ăn sáng và trò chuyện cùng tổ mẫu.

“Xuyên Nhi ngoan lắm.” Chúc Ngâm Loan xoa cái đầu nhỏ của hắn.

Phụng An công chúa cũng khen hắn ngoan, lại còn bảo tiểu tử này trời sinh tuấn tú, hầu như lần nào gặp Thẩm Tư Lan, nàng ta cũng phải nhắc lại điều này một lần.

“Giá mà ta cũng sinh được một hài tử tuấn tú thoát tục nhường này thì tốt biết mấy.”

Chúc Ngâm Loan đáp rằng chắc chắn công chúa sẽ sinh được. Dung mạo của Phụng An công chúa vốn dĩ chẳng hề kém cạnh, cũng thuộc hàng nhất nhì ở Kinh Thành. Giang thiếu tướng quân cũng là người khôi ngô, con cái của hai người chắc chắn sẽ không thể nào xấu được.

“Ơ?” Đôi mắt của Phụng An công chúa sáng rực lên, nàng ta đột nhiên hỏi: “Nếu ta sinh được một cô nương, sau này gả nàng làm thê tử của Du Xuyên được không?”

Chúc Ngâm Loan: “?”

Phụng An công chúa không hỏi nàng mà nhìn chằm chằm vào Thẩm Tư Lan, chờ đợi câu trả lời từ hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương