Liên hôn với vương phủ không nhận được lợi lộc gì, ngược lại còn bị Quách lão Vương phủ kéo xuống bùn, muốn thoát thân, e là khó rồi.
“Con chỉ cần cứu một mình phụ thân, hoặc là phụ thân có thể làm gì đó cho con, ví dụ như...” Ví dụ như noi gương Vệ lão đại nhân Vệ Tịch, ép Vệ Như Trác và Bàng thị rời đi, dưới danh nghĩa đại nghĩa diệt thân mà thoát khỏi tình cảnh này, ông ta không chỉ trở về Kinh Thành, nhờ vào việc này còn giành được chức quan không tệ. Danh tiếng quả thật có chút khó nghe, nhưng sau một phen như vậy, Chúc đại nhân cũng hiểu ra, chỉ cần có thể sống sót và tiếp tục hưởng vinh hoa phú quý, kê cao gối mà ngủ thì danh tiếng hay mặt mũi đều không quan trọng.
Điều ông ta hối hận đâu chỉ có một chuyện này, năm xưa không nên vì giữ thể diện cho gia đình mà đổi hôn sự của Chúc Ngâm Loan.
Ai mà ngờ Chúc Trầm Đàn gả qua Lạc gia lại xảy ra chuyện như vậy? Không kết thân được với Lạc gia thì thôi, thậm chí còn trở thành kẻ thù, khiến Lạc gia đối phó với Vệ gia. Vệ gia vốn đang trên đà phát triển, sau khi Chúc Ngâm Loan hòa ly cũng...
Không nhắc nữa thì hơn, chuyện năm xưa khó nói, ai mà ngờ thứ nữ nhỏ bé này của ông ta lại có vận may như vậy, lọt vào mắt xanh của Thẩm Cảnh Trạm đã đành, còn gả cao vào Hầu môn làm Thế tử thiếu phu nhân.
Nếu sớm biết như vậy, năm xưa ông ta nên đối xử tốt với nàng, nuôi dưỡng nàng như đích nữ, cơm ngon áo đẹp.
Nói nhiều vô ích, Chúc đại nhân tiếp tục nói với Chúc Ngâm Loan, bảo nàng phải làm thế nào, làm sao mới có thể cứu ông ta ra: “Sau này vi phụ nhất định an phận thủ thường, con bảo vi phụ làm gì vi phụ làm đó, tuyệt đối không gây thêm cho con một chút phiền phức nào.”
“Đúng rồi, sau này ta sẽ nâng mẫu thân con lên làm chính thê, để con trở thành đích nữ Chúc gia chúng ta, con thấy thế nào?” Đây chính là điều kiện đàm phán của ông ta.
Chúc Ngâm Loan cười nhạt, vừa định phản bác, chợt lòng bàn tay động đậy, là Thẩm Cảnh Trạm véo nàng một cái. Dù không rõ hắn véo nàng làm gì, nhưng Chúc Ngâm Loan vẫn nhanh chóng đè giọng xuống.
Sau đó, ngay khoảnh khắc nàng nhìn về phía Thẩm Cảnh Trạm, hắn mỉm cười đáp lời phụ thân nàng là được.
“Thật sao?” Chúc đại nhân đã chẳng còn tâm trí đâu mà để ý đến Chúc Ngâm Loan nữa, vì người chống lưng cho nàng đã lên tiếng đồng ý, vậy chẳng phải là xong rồi sao?
Chúc đại nhân lặp đi lặp lại lời xác nhận, miệng không ngớt gọi “hiền tế tốt”.
Tuy trong lòng Chúc Ngâm Loan có chút khó hiểu, nhưng nghĩ đến việc Thẩm Cảnh Trạm là một con cáo già, nàng cũng án binh bất động, không nói lời nào. Cũng chẳng rõ từ bao giờ, nàng đã hoàn toàn tin tưởng hắn đến thế.
“Tất nhiên là thật, chỉ cần Chúc đại nhân nói được làm được, chủ động cắt đứt quan hệ của đám người kia với Chúc gia, đưa bài vị của nhạc mẫu lên chính thất, để bà ấy vào từ đường Chúc gia, rồi gạch tên Chu phu nhân và Chúc Minh Sinh, Chúc Trầm Đàn ra khỏi gia phả, chuyện này có thể bàn tiếp.”
“Thật sự có thể bàn sao?” Chúc đại nhân mừng rỡ như điên. Ông ta vốn tưởng chuyện này khó như lên trời, không ngờ Thẩm Cảnh Trạm lại dễ dàng buông lời như vậy?
“Phải.” Thẩm Cảnh Trạm nắm lấy tay Chúc Ngâm Loan, cẩn thận che chở nàng đứng dậy.
Chúc đại nhân muốn giữ hai người lại dùng bữa, nhưng lời còn chưa dứt, bên ngoài đã truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
Chúc Ngâm Loan giật mình, ngay khi đối phương hùng hổ xông vào, Thẩm Cảnh Trạm đã kéo nàng vào vòng tay an toàn.
Hóa ra là Chu phu nhân, bà ta nghe được những lời Chúc đại nhân vừa nói nên chạy vào làm loạn. Bà ta đã hoàn toàn không còn bận tâm xem có người ngoài ở đó hay không.
Nàng nghe nói Chu phu nhân bị bệnh, vốn tưởng chỉ là đau đầu sổ mũi, hôm nay tận mắt chứng kiến mới biết bà ta bệnh nặng đến nhường này.
Bà ta đeo đai buộc trán bước ra, tóc mai đã lấm tấm bạc, bộ y phục rộng thùng thình khoác trên mình cũng không che nổi thân hình gầy gò, sắc mặt vô cùng tiều tụy. Chỉ vài tháng không gặp mà Chu phu nhân trông như đã già đi cả chục tuổi.
Chẳng lẽ ông trời nghe thấy những gì nàng vừa nghĩ trong lòng nên mới gọi bà ta đến đây?
Chu phu nhân vì quá phẫn nộ nên lập tức lao vào giằng co với Chúc đại nhân, nghe những lời bà ta oán trách, có vẻ như bà ta đã đứng ngoài nghe lén từ lâu rồi. Là vị ca ca ruột kia của nàng đã gọi Chu phu nhân đến sao?
Chúc Ngâm Loan luôn cảm thấy chuyện này không thể không liên quan đến Thẩm Cảnh Trạm. Nàng liếc nhìn hắn, hắn nhận ra ánh mắt của nàng, bèn cúi đầu hỏi nàng có đói không? Chúc Ngâm Loan lắc đầu.