Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 90.4

Trước Sau

break

Nàng nhìn Chu phu nhân như một phụ nhân đanh đá đang túm lấy áo Chúc đại nhân, gọi thẳng tên ông ta là Chúc Thường, mắng ông ta là kẻ không có lương tâm, quên mất ai là người sinh con đẻ cái cho ông ta, ai là người quán xuyến việc lớn nhỏ trong nhà, ai vì ông ta mà chạy ngược chạy xuôi, lo liệu lễ vật qua lại bao năm qua.

Nay Chúc gia xảy ra chuyện, nữ nhi mà bà ta yêu quý nhất đã bị liên lụy, vậy mà ông ta lại muốn dồn ba mẫu tử bà ta vào chỗ chết sao?

Chúc Ngâm Loan đứng bên cạnh nhìn Chu phu nhân đang gào thét điên cuồng, bất giác nhớ lại chính mình của ngày xưa.

...

Đối mặt với sự buộc tội của Chu phu nhân, Chúc đại nhân không hề có ý hối cải.

Dường như ông ta còn muốn khuyên nhủ, nhưng thấy bà ta như vậy, bèn dứt khoát không nói nữa, trực tiếp xé bỏ lớp mặt nạ trước mặt Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm, hất mạnh tay đẩy bà ta ra, gầm lên: “Đủ rồi!”

Chu phu nhân vốn đang bệnh, sao chịu nổi cú đẩy ấy, cả người ngã nhào xuống đất, gương mặt nhăn nhúm lại. Rõ ràng hơn cả là vẻ đau đớn và bàng hoàng không thể tin nổi trên gương mặt bà ta.

Dải băng trán trên đầu bà ta rơi xuống, đám nha hoàn ma ma chạy đến đỡ nhưng đều bị bà ta hất ra: “Chúc Thường! Ngươi... Ngươi dám đối xử với ta như vậy sao!”

Chúc Ngâm Loan lạnh lùng nhìn phụ thân, cố tìm trên mặt ông ta một chút xót xa, nhưng nàng nhìn kỹ hồi lâu vẫn không thấy, chỉ có sự thiếu kiên nhẫn và phiền chán.

Ông ta chỉnh lại vạt áo, như thể đang phủi bụi bẩn, vuốt phẳng những chỗ nhăn nhúm do Chu phu nhân chạm vào: “Được rồi!”

“Nàng khóc lóc cái gì, ở đây còn có người ngoài đấy!”

Nói đoạn, ông ta lập tức sai bọn nha hoàn ma ma lôi Chu phu nhân xuống, rồi lại quay sang nịnh nọt Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm, mời hai người ra phòng khách ngồi.

Chu phu nhân thấy bộ dạng đó của ông ta, hận đến mức lao vào túm lấy ông ta: “Chúc Thường, ngươi đừng hòng chỉ lo thân mình, ngươi hại Đàn Nhi của ta, hiện giờ lại muốn noi theo Vệ gia, vứt bỏ mẫu tử bọn ta, ngươi nằm mơ đi!”

Trong lúc đó, ánh mắt Chu phu nhân nhìn về phía Chúc Ngâm Loan tràn đầy oán hận, nhưng ngay khi bà ta nhìn tới thì lập tức bị Thẩm Cảnh Trạm dọa cho lùi lại.

“Buông ra.” Chúc đại nhân muốn đi, nhưng Chu phu nhân sống chết không buông: “Nếu ngươi dám vứt bỏ mẫu tử ta, dù ta có chết cũng nhất định kéo ngươi xuống mồ cùng!”

“Nàng điên rồi phải không? Người đâu, mau lôi mụ điên này xuống, tìm lang trung đến xem, nhốt bà ta lại, đừng để bà ta ra ngoài nữa, kẻo lại mất mặt xấu hổ!”

Chúc Ngâm Loan không muốn xem nữa: “Chúng ta về thôi.” Nàng nhìn Thẩm Cảnh Trạm.

“Được.” Nam nhân chỉnh lại áo choàng cho nàng, đưa nàng rời đi.

Hôm nay Chúc Ngâm Loan đến Chúc gia chủ yếu là để tìm lại ký ức, dù không tìm được thì cũng muốn xem có món đồ nào quen thuộc không.

Sau khi ra khỏi chính sảnh, Thẩm Cảnh Trạm hỏi sao nàng không tò mò, vì sao hắn lại đồng ý yêu cầu của Chúc đại nhân?

Lúc này Chúc Ngâm Loan mới nhớ ra, vừa rồi nàng bị Chu phu nhân làm cho xao nhãng. Nàng thuận miệng hỏi lại hắn rốt cuộc là vì sao? Nam nhân nói dường như nàng không để tâm, là nàng đã rất tin tưởng hắn rồi sao?

Đúng là vậy, cũng chẳng biết từ bao giờ, dường như nàng đã bắt đầu tin tưởng Thẩm Cảnh Trạm. Chẳng còn giống như rất lâu trước đây, mỗi khi nghe hắn can dự vào chuyện Chúc gia, nàng lại cuống quýt lo âu, thậm chí khóc lóc cầu xin hắn đừng nhúng tay vào nữa.

Đây là sự tin tưởng sao? Nàng cảm thấy hình như là vậy. Nếu không phải, vì sao nàng lại thấy an tâm đến thế?

“Không có.” Chúc Ngâm Loan nói lời trái với lòng mình.

Nam nhân nhìn thấu tâm tư của nàng, đưa tay véo nhẹ chóp mũi nàng: “Nếu Loan Nhi không bận tâm, vậy ta sẽ không nói nữa.”

“Chàng nói đi.” Nàng dừng bước, thúc giục hắn.

Thẩm Cảnh Trạm lại không nhịn được mà chạm vào má nàng, Chúc Ngâm Loan nhìn thấy vết hằn của còng tay trên cổ tay trắng lạnh của nam nhân. Hình như đó là vết tích để lại từ hôm qua, khi nàng giãy giụa, mơ tưởng hão huyền muốn giật đứt còng tay.

Trước đó nàng chẳng hề phát hiện, chỉ khi hắn giơ tay lên, nàng mới chợt nhận ra.

Trên người Thẩm Cảnh Trạm có vài vết sẹo từ những năm tháng chinh chiến sa trường, nhưng những nơi hắn để lộ ra ngoài luôn trắng ngần không tì vết, chẳng nhìn ra chút khiếm khuyết nào.

Thế mà giờ đây, chẳng hiểu sao lại xuất hiện thêm nhiều sẹo đến thế. Vết cắn trên cổ tay, dấu bàn tay trên mặt, cả những vết sẹo để lại trên xương cổ tay.

Nhận ra mình đã nhìn đến ngẩn ngơ, sợ Thẩm Cảnh Trạm truy hỏi, Chúc Ngâm Loan vội vàng thu hồi ánh mắt, chẳng đợi hắn nói thêm lời nào, nàng lập tức bước đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương