Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 90.2

Trước Sau

break

Trong lòng đã định sẵn phải hạ mình thế nào, phải làm ra sao, nhưng ngoài mặt, Chúc đại nhân vẫn phải kiêng dè, chủ yếu là có những lời không tiện nói trước mặt Chúc Minh Sinh.

Thế là ông ta tìm một cái cớ: “Giờ này vẫn chưa thấy phòng bếp mang cơm nước lên, con mau đi xem thử đi, đừng để chậm trễ mà làm Tam muội và Tam muội phu của con đói bụng.”

Chúc Minh Sinh vừa bị châm chọc, lúc này chỉ mong được rời đi ngay.

Hắn ta đã nhìn thấu rồi, hôm nay Chúc Ngâm Loan chính là đến để bày trận trút giận, chỉ trách phụ thân của hắn ta không có cốt cách, cứ để mặc cho đối phương châm chọc.

Hắn ta hoàn toàn không hiểu nổi, dù có hạ mình đến mức nào, thế mà vị Tam muội muội không chút tình thân này của hắn ta tuyệt đối sẽ không kéo Chúc gia lên. Thay vì như vậy, chi bằng sớm tiễn người đi, tránh việc lại nói sai lời như vừa rồi, toát mồ hôi hột không biết tìm gì để bù đắp, chẳng phải rất xấu hổ sao?

“Vậy nhi tử xin cáo lui trước, phụ thân cứ ở lại trò chuyện cùng Tam muội muội và Thẩm Thế tử.”

Thẩm Cảnh Trạm đã lên tiếng thay Chúc Ngâm Loan, hắn ta rời đi lúc này là tốt nhất. Hắn ta cũng không dám thuận theo Chúc đại nhân mà gọi Thẩm Cảnh Trạm một tiếng muội phu.

Sau khi Chúc Minh Sinh rời đi, Chúc đại nhân lại bắt đầu giả vờ lau nước mắt, ông ta nói mình cũng không còn cách nào khác, biết năm xưa mình có lỗi với hai mẫu tử nàng, nhưng cũng không hoàn toàn là lỗi của ông ta.

Ông ta hoàn toàn không dám đáp lời Thẩm Cảnh Trạm, bắt đầu tìm cách lảng tránh chủ đề. Thậm chí ông ta còn đổ hết mọi tội lỗi lên đầu Chu phu nhân: “Loan Nhi à, hiền tế à, năm xưa ta cũng là bị đích mẫu của con kìm kẹp thôi.”

“Ta vốn muốn đối xử tốt với Loan Nhi và tiểu nương của con, nhưng đích mẫu của con là người thế nào, con cũng biết rồi đấy. Bà ta chính là người được ngâm trong hũ giấm, ta...”

“Ta cũng không còn cách nào khác.” Ông ta làm ra vẻ bị ép buộc, gương mặt đầy vẻ sầu muộn.

“Năm đó Chu gia có thế lực lớn, ta phải kiêng dè bà ta, nếu không con và tiểu nương của con có thể sống sót hay không vẫn là một ẩn số.”

Thế nào gọi là mặt dày vô sỉ, đây chính là mặt dày vô sỉ. Chúc Ngâm Loan nghe xong, không nhịn được mà cười nhạt.

Năm đó đúng là nhà mẹ đẻ của Chu phu nhân không lụi bại, nhưng so với Chúc gia thì làm sao mà vượt mặt được chứ?

Ông ta biện minh cho sự lạnh lùng bạc bẽo của mình thành nỗi bất đắc dĩ, hôm nay Chúc Ngâm Loan thực sự đã được mở mang tầm mắt. Quả nhiên, sự vô sỉ của con người là không có giới hạn.

“Chúc đại nhân quả là khéo ăn khéo nói.” Thẩm Cảnh Trạm lên tiếng.

Giọng điệu hắn bình thản, gương mặt nửa cười nửa không: “Cũng thật sự nhẫn tâm.” Từng câu từng chữ đều mang theo áp lực và sự mỉa mai vô hình, khiến người ta cảm thấy không còn mặt mũi nào. Mà quả thật Chúc đại nhân cũng cảm thấy không còn mặt mũi nữa.

“Ta thật sự có nỗi khổ tâm mà...”

Nhìn thấy trên mặt Thẩm Cảnh Trạm đã bắt đầu hiện lên vẻ không kiên nhẫn, Chúc đại nhân lập tức nhớ đến chính sự cần nói.

Ông ta cầm lấy đĩa bánh trên bàn, đi đến bên cạnh Chúc Ngâm Loan, đích thân đặt vào tay nàng.

Chỉ tiếc là Chúc Ngâm Loan không thèm nhận, có Thẩm Cảnh Trạm ở bên cạnh che chở, Chúc đại nhân cũng không dám vượt mặt.

Ông ta chỉ có thể bưng đĩa bánh, tiếp tục khúm núm: “Loan Nhi à, phụ thân cũng biết con không dễ dàng... Nhưng chuyện lần này, con thật sự không thể không cứu phụ thân.”

Chúc đại nhân không dám nhắc đến chuyện cốt nhục huyết thống nữa, chỉ nói: “Ta biết trong lòng con oán trách ta, chuyện này quả thật là lỗi của vi phụ, con muốn mắng muốn quở trách, vi phụ đều nhận hết.”

“Chỉ là Loan Nhi, làm người ở đời vẫn nên chừa cho nhau một đường lui. Như vậy đi, phụ thân cũng biết con khó xử, con cứ như Vệ gia, cứu phụ thân là được rồi. Còn ca ca và đích mẫu của con... Năm xưa quả thật là lỗi của bà ta, bà ta nên gánh chịu, phụ thân cũng không ngăn cản nữa.”

Chúc Ngâm Loan thật sự muốn để Chu phu nhân đích thân đến nghe câu nói này từ người đầu ấp tay gối với bà ta.

Nhưng nghĩ lại, nàng cũng không thấy ngạc nhiên. Phu thê vốn là chim cùng rừng, đại nạn ập đến mỗi người mỗi ngả. Trưởng nữ mà ông ta từng yêu thương nhất mà ông ta còn có thể “bán” cho người ta, biết nàng ta sống không tốt cũng không nghĩ đến việc đón về thì Chu phu nhân tính là gì chứ?

Cách đây không lâu Chúc Ngâm Loan nghe Minh Nha kể, khi nàng ấy ra ngoài tìm thuốc đã nhìn thấy nha hoàn hồi môn của trưởng tỷ Chúc Trầm Đàn đi đến y quán mua thuốc. Quách lão Vương gia là hoàng thân quốc thích, người trong phủ bị bệnh không tìm thái y lại đi tìm y nữ, điều này chứng tỏ... Chỗ bị thương rất có thể là nơi khó nói.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương