Bài vị của tiểu nương Chúc Ngâm Loan vốn dĩ không có chỗ thờ phụng, bởi vì Chu phu nhân không thích bà.
Sau khi Chúc Ngâm Loan cập kê, nàng tích góp được chút tiền bạc, lén tìm người khắc bài vị, đặt trong viện lén lút thờ phụng.
Sau đó việc này bị nô bộc của Chu phu nhân phát hiện, bà ta còn lấy danh nghĩa nàng lén lút làm chuyện không may mắn trong nhà để quở trách, đánh vào lòng bàn tay nàng một trận.
Hôm đó Chúc đại nhân cũng có mặt, biết được chuyện này cũng cảm thấy xui xẻo. Ông ta nhớ tới nữ nhi xinh đẹp nhưng nhút nhát này, cảm thấy sau này còn có chỗ dùng, bèn buông một câu, bảo Chu phu nhân tự mà xem xét, xử lý cho thỏa đáng.
Đó chính là cho phép bài vị của tiểu nương Chúc Ngâm Loan được thờ phụng, nhưng cũng phải tìm một nơi an trí cho thỏa đáng.
Chu phu nhân ngoài mặt mỉm cười đáp ứng, sau lưng lại vô cùng khắc nghiệt. Bà ta nói tiểu nương của nàng chết sớm, mệnh bạc, hơn nữa chỉ là một thiếp thất, không được ghi vào gia phả, không xứng vào từ đường.
Cũng từ lúc đó, Chúc Ngâm Loan mới biết, hóa ra tiểu nương của nàng ngay cả gia phả cũng không được vào, nguyên nhân là vì bà không sinh được nam tự, lại còn mệnh bạc.
Khi ấy nàng vô cùng phẫn nộ, lạnh lùng ngước mắt nhìn về phía Chu phu nhân, thậm chí còn bị kẻ hầu bên cạnh bà ta tát một cái. Lão ma ma đó dùng hết sức bình sinh, khiến khóe miệng nàng rướm máu, thế nhưng nàng chỉ che mặt lại chứ không hề rơi lệ. Nàng cũng không thể đáp lời, nếu thật sự làm ầm ĩ với bà ta, bài vị của tiểu nương nàng chắc chắn sẽ bị vứt ra ngoài.
Nàng bị lão ma ma ấn đầu đè lưng, ép nàng quỳ xuống trước mặt Chu phu nhân. Lão ma ma nói nàng phạm thượng, không được phép nhìn... Mẫu thân như vậy. Khi đó, hai chữ “mẫu thân” kia chẳng qua là cách Chu phu nhân dùng để sai khiến nô bộc làm nhục nàng mà thôi.
Sau khi nàng bị ép phải gọi, Chu phu nhân nói bà ta chỉ có một nữ nhi.
Về sau... Tiểu nương của nàng vẫn không thể vào gia phả, không được vào từ đường của Chúc gia.
Khi nàng thay trưởng tỷ Chúc Trầm Đàn gả vào Vệ gia, phụ thân nàng đưa ra một điều kiện bố thí, nói rằng nàng phải nghe lời, nếu nghe lời sẽ cho bài vị tiểu nương được thờ trong từ đường Chúc gia. Nhưng nàng đã không còn muốn nữa, nếu nàng đi rồi, không biết tiểu nương sẽ bị bắt nạt ra sao.
Nàng lén mang theo bài vị tiểu nương đến Vệ gia, âm thầm chăm sóc thờ phụng. Ngay cả hai năm đầu mặn nồng với Vệ Như Trác, hắn ta cũng chưa từng gọi tiểu nương của nàng một tiếng nhạc mẫu.
Giờ đây, vừa rồi Thẩm Cảnh Trạm lại gọi tiểu nương của nàng là... Nhạc mẫu. Trong lòng Chúc Ngâm Loan không khỏi xúc động, nàng lặng lẽ liếc nhìn sườn mặt của nam nhân.
Khi nàng đối đầu với người phụ thân bạc tình của mình, nhận ra sự đơn độc yếu ớt của nàng, hắn lại nắm lấy tay nàng.
Chúc Ngâm Loan hít sâu một hơi, bình ổn tâm trạng, tạm thời không nói gì. Hóa ra đây chính là cảm giác có người chống lưng sao?
“Chuyện này... Chuyện này...” Chúc đại nhân toát mồ hôi hột, lúc này ông ta thật sự hối hận, biết vậy đã không nên nhắc đến tiểu nương của Chúc Ngâm Loan khi nàng vừa trở về.
Bình tĩnh xem xét, đúng là ông ta đối với người thiếp này có phần bạc tình bạc nghĩa, ngay cả khi đang mặn nồng cũng không ban cho chút lợi lộc nào.
Chúc đại nhân nhất thời không tìm được lời nào để nói, chỉ có thể hạ thấp mình hơn nữa: “Loan Nhi à, dù sao chúng ta cũng là người một nhà, trên người con vẫn đang chảy dòng máu của vi phụ mà.”
“Con cũng không thể... Thấy chết mà không cứu chứ.” Ông ta dứt khoát nói thẳng, nhân tiện thăm dò ý đồ sâu xa của Chúc Ngâm Loan khi đến đây lần này, rốt cuộc nàng muốn làm gì?
Là đến tìm thù, hay là đến giúp đỡ Chúc gia một tay? Nếu là vế sau thì còn may, nếu là vế trước, vậy thì tiêu đời rồi.
Nhưng nhìn thứ nữ này của ông ta cũng không phải là người sắt đá, nàng và tiểu nương cũng không ở bên nhau bao nhiêu năm, tình cảm mẫu tử chắc cũng không quá sâu đậm đâu nhỉ?
Thế nhưng nàng vẫn lén lút thờ phụng hương hỏa cho người thiếp đó suốt bao nhiêu năm, lễ tết luôn đốt tiền vàng cho bà, rõ ràng bản thân nàng còn chẳng đủ ăn đủ mặc. Chẳng phải điều này gián tiếp chứng minh thứ nữ này của ông ta vẫn còn là người có tình có nghĩa sao?
Dù sao quan hệ huyết thống cũng còn ở đó, đã không thể lừa gạt được nữa, chi bằng tận dụng một chút, khơi dậy tình phụ tử trong xương tủy Chúc Ngâm Loan, để nàng giúp ông ta một tay.
Chúc đại nhân hiểu rõ mình vẫn chưa sống đủ, ông ta không muốn chết sớm như vậy.