“Xem gì cơ?” Thẩm Khấu Ngọc giật mình, không hiểu sao Chúc Ngâm Loan lại đột nhiên hốt hoảng, trông như đang gặp đại địch vậy.
“Thì là, mấy món son phấn của ta cũng là đồ ngoại vực gửi đến, ta cứ thấy không dùng được nữa. Trước đó thái y đến, ta không kịp nhờ thái y xem, cứ thấy không yên tâm.”
“Thì ra là vậy.” Thẩm Khấu Ngọc thở phào nhẹ nhõm.
Chúc Ngâm Loan khựng lại một thoáng mới chậm rãi buông tay Thẩm Khấu Ngọc ra. Lúc này lòng dạ nàng cực kỳ dày vò. Thời gian qua, nàng thật sự không phải đang suy diễn lung tung, mà là đang hồi tưởng lại những chuyện đã qua.
Đó là... Đêm động phòng của nàng và Thẩm Cảnh Trạm.
Khi đó nàng đang tắm, cảm thấy cơ thể nóng ran, trong đầu không thể kiểm soát được mà cứ hiện lên những hình ảnh thân mật. Nàng nghĩ đến cảnh hắn ôm chặt lấy mình không một kẽ hở, nghĩ đến hương vị khi hôn hắn, nàng khao khát được gần gũi hắn hơn nữa.
Nàng còn gọi Minh Nha mang trà đến nhưng vẫn không cách nào áp chế được sự nóng bức bứt rứt trong lòng và trên cơ thể, thậm chí còn có xu hướng ngày càng mãnh liệt, miệng khô lưỡi đắng.
Khi đó nàng không biết bộ mặt thật của Thẩm Cảnh Trạm, giờ đây khi đã vạch trần lớp mặt nạ ấy, chẳng lẽ chuyện đó không đáng ngờ sao? Lúc ấy, sự khó kiềm chế, xuân tình trong đầu nàng, thật sự không liên quan gì đến hắn sao?
Nếu nàng nhớ không nhầm, khi đó nàng đã hỏi Minh Nha trong lò đốt cái gì? Lúc đó Minh Nha nói chỉ là hương xông bình thường, không có gì khác biệt. Nàng bảo Minh Nha mở cửa sổ ra, còn dùng tay quạt cho bớt nóng.
Nếu khứu giác của nàng không sai, thì mùi hương đó thật sự... Nồng nặc hơn hẳn mọi khi, nhưng vì Minh Nha thấy bình thường nên nàng cũng không nghi ngờ.
Khi nhìn về phía lò xông hương, nàng còn nhớ mình đã thấy một bóng dáng cao lớn sau tấm bình phong. Là Thẩm Cảnh Trạm, hắn xuất hiện ngay bên cạnh lò xông hương. Lúc đó hắn đốt hương an thần cho nàng, liệu có bỏ thêm thứ gì khác vào không?
Sau đó, nàng không muốn ngâm mình nữa, nói muốn đứng dậy. Minh Nha bôi hương lộ cho nàng, mùi hương ấy lạ lùng vô cùng. Lúc đó nàng bảo Minh Nha đừng bôi nữa vì trước khi tắm đã bôi một lần rồi, nhưng nàng ấy lại nói nàng không nhìn kỹ, lần này khác biệt.
Nàng ấy nói rằng hương lộ đó là người của Thẩm Cảnh Trạm đưa cho Giảo Huệ, còn bảo đó là cống phẩm chỉ phi tần trong cung mới có, là hắn dùng công lao đổi lấy từ Thánh thượng để ban cho nàng, ngoài hương lộ ra còn có cả hương xông...
Những thứ này có bình thường không? Liệu có ẩn tình gì không?
Dự cảm trong lòng nàng ngày càng mãnh liệt. Bởi vì khả năng tự chủ của nàng không hề thấp, ngay cả khi đối mặt với Thẩm Cảnh Trạm vào lúc mới thành thân, nàng cũng chưa từng nảy sinh ý đồ xấu xa nào.
Thế nhưng vào đêm động phòng thành công đó, khi hai người nằm chung trên giường, trong lòng nàng lại trào dâng sự khao khát mãnh liệt. Nàng hy vọng hắn hôn mình, thậm chí còn mong mấy lão ma ma đang nghe lén ngoài cửa vẫn ở đó, muốn lấy đó làm cái cớ để gần gũi với hắn.
Nàng không ngờ Thẩm Cảnh Trạm lại nhanh chân hơn, chỉ gọi nàng một tiếng “Loan Nhi” thôi mà tim nàng đã run rẩy không thôi, nghe hắn nói mấy lão ma ma nghe lén đã tới, lòng nàng không khỏi rộn ràng.
Chuyện này chẳng lẽ không có gì đáng ngờ sao? Thẩm Cảnh Trạm có trong sạch không, hắn không hề giở trò gì trong đó sao?
Nếu không biết những lời Phụng An công chúa đã nói, có lẽ Chúc Ngâm Loan sẽ tin, nhưng giờ đây dù hắn nói gì, nàng cũng không bao giờ tin nữa. Chắc chắn có vấn đề.
“Tẩu tẩu, tẩu đi từ từ thôi.” Thẩm Khấu Ngọc đi sau nàng, cùng đến đình viện.
Trực giác mách bảo Thẩm Khấu Ngọc rằng chắc chắn đã xảy ra chuyện gì đó. Nếu không có chuyện, sao Chúc Ngâm Loan lại vội vã như vậy? Trông nàng không giống như đang dẫn người đi xem son phấn, mà giống như đang đi xem “hung khí giết người” vậy.