Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 360: Hắn Ta Hối Hận Rồi (2)

Trước Sau

break

Thẩm phu nhân thấy nàng dừng đũa, ra hiệu cho nàng ăn tiếp: “Canh gà được người ta hầm từ sáng sớm đấy, ngươi phải uống nhiều một chút.” Khí sắc Chúc Ngâm Loan khó khăn lắm mới hồi phục được, sau một đêm qua, lại có chút tái nhợt.

Bà ấy không tiện nói với nàng những chuyện này. Hôm nay Thẩm Cảnh Trạm qua đây, Thẩm phu nhân đã quở trách hắn vài câu, dặn dò hắn vẫn nên chú ý một chút, người trẻ tuổi khí huyết phương cương là chuyện bình thường, nhưng cũng không được quá đà. Phàm là việc gì, thái quá cũng đều không tốt.

Chúc Ngâm Loan được bát canh gà làm cho ấm áp cả người, nàng hướng về phía Thẩm phu nhân nói một tiếng cảm tạ, bà ấy tặc lưỡi, nói nàng lại thế rồi, bắt đầu khách sáo.

Nghe vậy, Chúc Ngâm Loan vội vàng nuốt lời vào trong.

“Nhà đó cũng tốt, cũng là người thấu tình đạt lý.”

“Năm xưa tức phụ ở Vệ gia, muội ấy đối xử với nhi tức rất tốt, cho nên... Nhi tức muốn đi thăm muội ấy một phen, nếu như...” Nếu như có chỗ nào có thể giúp đỡ, Chúc Ngâm Loan cũng muốn giúp Vệ Minh Yên một tay.

Nàng chưa nói hết câu, nhưng Thẩm phu nhân đã hiểu rõ.

“Ngươi là người biết ơn báo đáp, điều này rất tốt.”

Thẩm phu nhân lại hỏi nàng đã quyết định đi thăm chưa?

Chúc Ngâm Loan vẫn còn đang do dự. Nàng cũng không chắc, cứ đường đột gửi thiếp như vậy liệu có ổn không?

Thẩm phu nhân thấy nàng chưa quyết định được, bèn đưa ra một ý kiến, để mình gửi thiếp mời cho mẹ chồng Vệ gia. Mẹ chồng của nàng ấy nhất định sẽ đưa Vệ Minh Yên đến cửa Thẩm gia. Đến lúc đó nàng lại nói chuyện với Vệ Minh Yên, như vậy cũng có thể tránh được miệng lưỡi thế gian.

Nếu mẹ chồng Vệ Minh Yên vì chuyện Vệ gia mà đối xử không tốt với nàng ấy thì sau lần này, thấy Chúc Ngâm Loan thân thiết với nàng ấy, ngày sau muốn trách mắng cũng phải cân nhắc lại.

Cách này quả là vẹn cả đôi đường, Chúc Ngâm Loan vội vàng gật đầu đồng ý.

“Nhi tức đa tạ mẫu thân.”

“Ngươi là đại công thần của Thẩm gia ta, nói cảm tạ cái gì, khách sáo quá.” Thẩm phu nhân bảo nàng ăn nhanh lên, dùng bữa sáng xong thì đưa Thẩm Tư Lan đi thăm lão thái thái.

Thẩm phu nhân làm việc nhanh nhẹn, thiệp mời đã sớm cho người chuẩn bị gửi đi, nhưng không ngờ Vệ Minh Yên và mẹ chồng nàng ấy là Vương thị còn nhanh chân hơn. Ngay trong ngày hôm đó, hai người đã tới Thẩm gia.

Chúc Ngâm Loan nhìn Vệ Minh Yên từ xa, chỉ thấy nàng ấy gầy đi không ít, nghe nói lúc sinh đứa thứ hai đã tổn hại thân thể, dưỡng bệnh rất lâu, hiện giờ có vẻ vẫn chưa hồi phục tốt.

Không chỉ thân hình gầy gò, thần sắc cũng rất tiều tụy, dù có phấn son che đậy, Chúc Ngâm Loan vẫn có thể nhận ra. Nàng ấy còn dè dặt hơn trước, giống như bị chuyện đời mài mòn hết góc cạnh, thiếu đi sự linh động, thêm vào vài phần ủ rũ chết chóc.

Nghĩ như vậy thật không hay, nhưng Vệ Minh Yên hiện tại đúng là mang lại cho nàng cảm giác như thế. Nàng ấy đứng cạnh Vương phu nhân, vô cùng quy củ.

Trước kia nàng ấy gọi Chúc Ngâm Loan là tẩu tẩu, hiện giờ đương nhiên không thể gọi như vậy nữa, theo Vương phu nhân mà tôn xưng Chúc Ngâm Loan là thiếu phu nhân.

Vương phu nhân cũng không phải kẻ hồ đồ, rất rõ rốt cuộc thiệp mời của Thẩm gia là có ý gì, nên sau khi bốn người trò chuyện một lúc, Thẩm phu nhân cho người mang tới vài tấm lụa mới, bảo Chúc Ngâm Loan đi xem thử. Vương phu nhân rất biết điều mà bảo Vệ Minh Yên đi phụ một tay.

Hai người cứ thế bước ra khỏi chính sảnh, dọc đường đi, Chúc Ngâm Loan cũng có chút thấp thỏm. Nàng đưa Vệ Minh Yên tới hoa sảnh hậu viện Thẩm gia, nơi đó đã chuẩn bị sẵn trà nước.

Chúc Ngâm Loan mời nàng ấy ngồi xuống, Vệ Minh Yên cũng ngồi xuống thật, nhưng hồi lâu vẫn không lên tiếng.

Nhìn vẻ im lặng của nàng ấy, Chúc Ngâm Loan lên tiếng xin lỗi trước.

Ban đầu Vệ Minh Yên không muốn nhắc tới, nói thiếu phu nhân nói quá lời rồi.

Nàng cũng không nói lời khách sáo với nàng ấy, chỉ nói bản thân cũng không ngờ chuyện của Vệ gia sẽ trở nên như vậy, nàng không hy vọng Vệ Minh Yên oán hận mình, nhưng cũng biết điều đó e là rất khó.

Trên đường tới đây, trong lòng Vệ Minh Yên đúng là có chút giận, nhưng khi nhìn thấy trên bàn bày những món bánh ngọt và trà nước mà mình thích, những giận dỗi ấy đã tan thành mây khói.

Nàng ấy nhớ lại bao chuyện đã xảy ra ở Vệ gia, khi đó nàng ấy vô cùng yêu quý Chúc Ngâm Loan, cảm thấy nàng dịu dàng nhu mì, cử chỉ hào phóng, thường xuyên quấn quýt không rời.

Chúc Ngâm Loan cũng đối đãi với nàng ấy rất tốt, dạy nàng ấy thêu thùa may vá, còn giúp nàng ấy quản lý sổ sách trong nhà, chuẩn bị lễ vật xuất giá, thậm chí còn biết cách an ủi tâm tư của nàng ấy.

Càng hồi tưởng, lòng Vệ Minh Yên càng ngổn ngang trăm mối, cảm xúc đan xen. Thậm chí nàng ấy có chút muốn khóc, nhất là khi nghe thấy giọng nói quan tâm của Chúc Ngâm Loan, nỗi lòng ấy càng thêm trào dâng.

Giờ đây đối phương ở vị thế cao, gả vào Thẩm gia trở thành Thế tử thiếu phu nhân, lại có cáo mệnh trên người, thậm chí còn được Hoàng đế ban phong hiệu, phú quý quyền thế vây quanh, hiển hách là thế, nhưng dường như cảm giác nàng mang lại, giọng nói của nàng chẳng hề thay đổi chút nào, vẫn ôn hòa mềm mỏng, nhẹ nhàng khẽ khàng, quan tâm săn sóc nàng ấy như thuở nào.

Sao nàng có thể chẳng thay đổi chút nào chứ?

Vệ Minh Yên thầm nghĩ, nếu như Chúc Ngâm Loan đã thay đổi, gọi nàng ấy tới là để sỉ nhục hoặc là bày trò làm khó thì có lẽ lòng nàng ấy sẽ dễ chịu hơn, cũng có thể hận nàng.

Thế nhưng Chúc Ngâm Loan lại quan tâm như vậy, nàng ấy thật sự không thể hận nổi nữa.

Vệ Minh Yên cố nén sự chua xót nơi sống mũi, đầu ngón tay nhẹ nhàng cử động. Khi nàng ấy vừa định ngẩng đầu, dưới tầm mắt nàng ấy, Chúc Ngâm Loan đã đưa một chiếc khăn tay tới: “Ở đây không có người ngoài, nếu muội muốn khóc thì không cần phải cố nhịn.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương