“Nói ra vẫn hơn là giữ trong lòng, nén lâu dễ sinh tâm bệnh lắm, tẩu tẩu.”
Thẩm Khấu Ngọc không chỉ an ủi Chúc Ngâm Loan mà còn dặn dò nàng vài điều cần lưu ý trong ăn uống. Sợ Chúc Ngâm Loan không nhớ, Thẩm Khấu Ngọc còn rất chu đáo viết hết lên tờ giấy tuyên bên cạnh.
“Ta không sao, chỉ là lo lắng cho việc ca ca của muội xử lý Diêu gia không thuận lợi. Chẳng phải bên ngoài đã có người bắt đầu tố cáo chàng rồi sao?” Những ngày qua có thể nói là sóng gió khắp thành, không biết sẽ còn diễn biến thế nào nữa.
Những người ủng hộ Thái úy nhiều như vậy, Thẩm Cảnh Trạm là thanh kiếm trong tay Hoàng đế, hắn phải phá cục thế nào đây? Hắn cái gì cũng tính toán được, chẳng khác nào một con cáo già chính hiệu.
“Chuyện của ca ca không cần tẩu lo lắng, huynh ấy bản lĩnh đầy mình, tẩu tẩu không cần phải sầu lo cho huynh ấy. Dù người khác có gặp chuyện thì huynh ấy cũng không thể nào gặp chuyện được.”
“Chuyện triều đình đã có ca ca, phụ thân, các thúc thúc bá bá lo liệu, việc cấp bách của tẩu là phải dưỡng tốt thân mình. Đúng rồi... Tẩu tẩu, tẩu phải dùng ít hương an thần thôi, quá phụ thuộc vào nó không tốt cho đứa bé trong bụng đâu, ngay cả tẩu cũng sẽ bị nghiện đấy.”
“Là thuốc thì luôn có ba phần độc tính, dù liều lượng nhỏ, nhưng tích tiểu thành đại, lâu dần sẽ tổn hại đến cơ thể.”
Chúc Ngâm Loan nhíu mày: “Hương an thần nào cơ?”
Từ khi nàng mang thai đã rất ít dùng hương an thần, trừ khi bất đắc dĩ mới dùng, nghe Thẩm Khấu Ngọc nói vậy, Chúc Ngâm Loan lập tức cảnh giác.
“Thì là hương an thần đó, tẩu tẩu không dùng sao?” Thẩm Khấu Ngọc dừng bút ngẩng đầu lên: “Chẳng phải mấy ngày qua tẩu vẫn luôn dùng hương an thần à?” Nàng ấy nói không chỉ bắt mạch mà còn ngửi thấy mùi hương an thần thoang thoảng trên người Chúc Ngâm Loan khi lại gần.
“Khứu giác của ta nhạy hơn người thường.” Thẩm Khấu Ngọc nói, khứu giác của nàng ấy sẽ không sai. Hơn nữa người nhà cũng không biết chuyện này, giống như y thuật của nàng ấy vậy. Y thuật thì còn đỡ, chứ cái khứu giác này, nàng ấy sợ bị chê là mũi chó nên mới không nói.
Chúc Ngâm Loan lập tức siết chặt khăn tay trong lòng bàn tay.
Thẩm Khấu Ngọc nói tiếp, dưới mắt nàng hiện lên quầng thâm nhạt, mí mắt hơi sưng, đây là triệu chứng điển hình của việc lòng dạ bất an, lại còn dùng quá nhiều hương an thần. Ngoài ra, nàng ấy còn chỉ ra chính xác một vài triệu chứng bệnh lý mà gần đây nàng mới mắc phải.
Trong lòng Chúc Ngâm Loan lại đang tự hỏi, rốt cuộc là ai đã đốt hương an thần cho nàng?
Không phải Minh Nha, vì Minh Nha chỉ biết nghe lời nàng. Vậy chỉ có thể là Giảo Huệ, hoặc là mấy tiểu nha hoàn trong viện. Ở Thẩm phủ, trên địa bàn của Thẩm Cảnh Trạm, tất cả chắc chắn đều là người của hắn.
Ngoài ra, còn có thể là ai được nữa?
“Có điều loại hương an thần mà tẩu tẩu đang dùng là cống phẩm từ ngoại vực, đốt một ít mỗi ngày thì không sao, nhưng quá phụ thuộc vào nó thì không tốt chút nào. Tẩu tẩu cứ uống thang thuốc ta kê trước đã, thư thái tâm trí mới là quan trọng nhất.”
Tâm bệnh thì phải dùng tâm dược mà chữa thôi. Thẩm Khấu Ngọc thầm nghĩ, hay là mình nên tìm ca ca nói chuyện, dạo này dù hắn có bận rộn đến đâu cũng không thể bỏ bê tẩu tẩu được.
Nhưng nàng ấy cũng hiểu rõ Thẩm Cảnh Trạm yêu thương Chúc Ngâm Loan đến thế, sao có thể vô cớ bỏ mặc nàng, chỉ là chuyện Diêu gia quá mức rắc rối. Ngoài ra, nàng ấy cũng không biết có phải mình đa nghi hay không, nhưng dường như giữa Chúc Ngâm Loan và Thẩm Cảnh Trạm đã nảy sinh hiềm khích.
Nàng không muốn nói, Thẩm Khấu Ngọc cũng rất thông minh mà dừng lại đúng lúc.
“Tẩu...” Vừa đặt bút xuống định dừng tay, Chúc Ngâm Loan ngồi bên cạnh đã đột ngột nắm chặt lấy cổ tay nàng ấy.
“Khấu Ngọc, muội có thể theo ta về viện của ta xem thử được không?”