Thẩm phu nhân không hề quở trách nàng, ngược lại còn an ủi: “Thính Lan bận rộn qua đợt này là ổn thôi, ngươi cứ an tâm ở nhà, đợi khi nào nó rảnh rỗi, nó nhất định sẽ dành nhiều thời gian bên ngươi.”
Chẳng cần Thẩm phu nhân nói, bà ấy là người hiểu rõ nhất đích trưởng tử xuất sắc của mình yêu thương nữ tử Chúc gia đến nhường nào, coi như bảo bối trong mắt. Những ngày qua dù bận rộn nhưng hắn chưa bao giờ lơ là, chuyện ăn ở của nàng, hắn đều cho người hỏi han kỹ lưỡng.
Nói thì nói vậy, nhưng cần nạp thiếp thì vẫn phải nạp. Sức khỏe Chúc Ngâm Loan quá yếu, dù dễ thụ thai, nhưng cái thai này khiến ai cũng phập phồng lo sợ, không biết có thể thuận lợi giữ được đến lúc sinh hay không.
Thẩm phu nhân lại nghĩ, liệu Chúc Ngâm Loan đã hiểu rõ tâm ý của bà ấy khi để Mạnh Vân ở lại Thẩm gia trong vài ngày qua hay chưa?
Mấy hôm trước Mạnh Vân đã về rồi, nhưng Thẩm phu nhân vẫn luôn cảm thấy cần để Đại phòng khai chi tán diệp, nhất là khi Thẩm Cảnh Trạm đang ở độ tráng niên, nếu không... Sau này Đại phòng điêu tàn, sẽ bị các phòng khác chiếm hết vinh quang.
Chúc Ngâm Loan là người tinh tế, việc Mạnh Vân ở lại Thẩm gia mấy ngày trước, rất có thể nàng đã biết. Nhưng cũng chẳng còn cách nào, Thẩm phu nhân chỉ muốn nàng có sự chuẩn bị tâm lý nên mới giữ Mạnh Vân lại. May thay trong thời gian qua, Chúc Ngâm Loan không hề tỏ thái độ bất mãn, sự ngoan ngoãn của nàng khiến bà ấy rất hài lòng.
Thẩm Khấu Ngọc thông thạo y thuật, dù tâm tư không mấy tinh tế, nàng ấy vẫn nhận ra tâm trạng của đối phương không tốt. Nghe qua là biết ngay lời nói thoái thác.
Nàng ấy và Chúc Ngâm Loan cũng đã qua lại với nhau khá lâu, nên hiểu rõ tính cách của nàng. Chúc Ngâm Loan vốn dĩ luôn nhút nhát, sao có thể nói ra lời nhớ nhung Thẩm Cảnh Trạm được. Thẩm Khấu Ngọc đoán rằng nàng cũng giống như mình vừa rồi, muốn chuyển chủ đề.
“Mẫu thân, vừa rồi ở tiệc nữ nhi ăn chưa no, muốn ăn món chè bát bảo mà người làm, người đi làm cho nữ nhi được không?” Thẩm Khấu Ngọc làm nũng.
Thẩm phu nhân dù quở trách nàng ấy đôi câu nhưng vẫn đứng dậy đi vào bếp. Bà ấy còn hỏi Chúc Ngâm Loan muốn ăn gì để làm luôn một thể.
Nàng nói gì cũng được: “Vất vả cho mẫu thân rồi.”
Thẩm phu nhân xua tay, Thẩm Khấu Ngọc nắm lấy cổ tay nàng: “Tẩu tẩu, người trong nhà cả, sao tẩu còn nói những lời khách sáo như vậy.”
Sau khi Thẩm phu nhân đi, Thẩm Khấu Ngọc tìm cớ đuổi hạ nhân xung quanh đi, rồi bắt mạch cho Chúc Ngâm Loan. Vừa chạm vào mạch tượng của nàng, nàng ấy đã không nhịn được mà cau mày.
Đợi một lát sau, Thẩm Khấu Ngọc đã nghiêm mặt nói: “Tẩu tẩu, ta kê cho tẩu một thang thuốc an thai giúp thư thái tinh thần. Tẩu cho người mang về sắc, uống chừng một tháng, sau đó ta sẽ tìm cớ về nhà khám lại cho tẩu.”
“Ta... Ta không sao mà.” Chúc Ngâm Loan xoa bụng.
“Tẩu tẩu, dù ta không biết tẩu có chuyện gì, nhưng tâm tư tẩu nặng nề, ăn uống không ngon. Dù hiện tại có ăn cơm thì cũng bị nghẹn trong bụng không tiêu hóa được, người sẽ ngày càng héo hon. Đến lúc đó đứa trẻ trong bụng...”
Chỉ sợ đứa trẻ không giữ được, dù có giữ được thì đến tháng lớn cũng khó mà sinh nở.
“Nghiêm trọng đến vậy sao?” Đúng là nàng nặng nề tâm sự, nhưng ăn uống vẫn bình thường, đêm cũng ngủ được, thái y cũng bảo nàng không sao. Sao đến chỗ Thẩm Khấu Ngọc lại thành ra thế này?
Nhưng y thuật của Thẩm Khấu Ngọc thì hoàn toàn đáng tin, nàng suy nghĩ một hồi liền gật đầu, bảo Minh Nha lấy bút mực tới.
Trong lúc nàng ấy viết, Chúc Ngâm Loan tìm một cái cớ, nói rằng đây là phương thuốc bên ngoài kê. Thẩm Khấu Ngọc lại chẳng bận tâm, xua tay bảo: “Giờ ta đã thành thân rồi, người trong nhà phát hiện ta biết y thuật thì cũng chẳng sao.”
Nàng ấy vừa viết vừa hỏi gần đây có xảy ra chuyện gì không, lúc nãy trước mặt Thẩm phu nhân thì nàng không tiện nói, giờ có thể kể với nàng ấy, có lẽ nàng ấy không giúp được gì nhiều nhưng rất sẵn lòng lắng nghe.