“Tẩu tẩu.” Thẩm Khấu Ngọc lại gọi.
Dường như Chúc Ngâm Loan vẫn không nghe thấy, nàng ấy đành phải theo sát phía sau, cẩn thận nhìn đường giúp nàng, sợ nàng không cẩn thận mà ngã.
Cuối cùng cũng tới đình viện. Thẩm Khấu Ngọc thở không ra hơi, chỉ thấy sắc mặt Chúc Ngâm Loan hơi tái nhợt, ánh mắt nàng nhìn chằm chằm vào phía trước.
Giảo Huệ vốn đang giám sát mấy tiểu nha hoàn quét dọn bậc thềm đá xanh, thấy Chúc Ngâm Loan dẫn Thẩm Khấu Ngọc đi vào, vội vàng đi theo sau.
Nàng ấy vừa định hỏi có chuyện gì, sao Minh Nha không ở bên cạnh hầu hạ nàng thì đã nghe thấy tiếng Chúc Ngâm Loan bảo mình ra ngoài.
Giảo Huệ tỏ vẻ hoảng sợ, không hiểu chuyện gì: “Tiểu thư, người làm sao vậy?”
Chúc Ngâm Loan hít sâu một hơi, chẳng rõ là vì không dám đối mặt hay sao nữa, nàng cố nén nỗi lòng nặng trĩu, dặn dò Giảo Huệ: “Ta muốn nói chuyện riêng tư của nữ nhi với tiểu cô. Nếu không được gọi thì không ai được vào.”
“Tuân lệnh.” Giảo Huệ dẫn theo tiểu nha hoàn đang hầu hạ bên cạnh lui xuống.
Thẩm Khấu Ngọc thấy nàng đã đuổi người đi, lập tức tiến lại gần bàn trang điểm lục lọi. Rõ ràng phấn son đều bày cả trên bàn, nhưng Chúc Ngâm Loan vẫn cứ tìm kiếm lung tung.
“Tẩu tẩu.” Trong lúc nàng đang tìm kiếm, Thẩm Khấu Ngọc đã xem qua đống phấn son trên bàn giúp nàng: “Mấy thứ này đều dùng được, không có gì bất thường cả.”
Trên đường tới đây, Thẩm Khấu Ngọc vốn đã thấy chẳng có chuyện gì, cái thai này của Chúc Ngâm Loan được người Thẩm gia vô cùng coi trọng. Ngày thường ăn mặc dùng đồ đều có người chuyên trách trông coi, sao có thể xảy ra chuyện được? Mấy thứ như phấn son thế này, chắc chắn mẫu thân nàng ấy lại càng phải lưu tâm hơn.
“Không phải... Không phải những thứ này.” Chúc Ngâm Loan lắc đầu.
Nàng bảo Thẩm Khấu Ngọc đợi một lát rồi gọi Giảo Huệ bên ngoài, bảo nàng ấy mau đi gọi Minh Nha tới. Minh Nha vừa mới bị nàng sai đi sắc thuốc, chẳng bao lâu sau đã quay về.
“Tiểu thư, thuốc vẫn chưa sắc xong.”
Lúc này Chúc Ngâm Loan nào còn tâm trí đâu mà quan tâm đến thang thuốc, nàng hỏi Minh Nha: “Trước đây... Trước khi ta mang thai, những loại hương lộ, huân hương ta từng dùng, ngươi để ở đâu?”
“Có vài loại đã dùng hết, nô tì vứt rồi.”
Nghe nói đã vứt đi, lòng Chúc Ngâm Loan thắt lại: “Vứt hết rồi sao?”
“Có vài loại vứt rồi, nhưng cũng có vài loại nô tì vẫn còn giữ lại.”
Ngày thường Chúc Ngâm Loan không hay dùng phấn son, nên dùng không nhanh.
“Còn giữ lại những loại nào?” Nàng thật sự đã mất kiên nhẫn, hỏi thẳng: “Có còn loại hương lộ, hương liệu mà phu quân đưa cho ta trước kia không?”
Nghe Chúc Ngâm Loan hỏi vậy, Giảo Huệ đang hầu hạ ngoài cửa thầm thấy không ổn trong lòng. Nghĩ đến sự xa cách và khác thường của Chúc Ngâm Loan những ngày qua, nàng ấy cảm thấy có lẽ nàng đã biết chuyện rồi. Không chỉ là biết hết mọi chuyện, mà có khi còn biết nhiều hơn thế.
Đại nhân phái người đi điều tra chuyện nhân tình của Phụng An công chúa mà vẫn chưa có hồi âm, vậy mà thiếu phu nhân đã tra ra được chuyện hương lộ và hương liệu rồi sao?
Minh Nha ngẩn người: “Tiểu thư, sao người biết?”
“Mấy thứ này đã dùng hơn phân nửa, vốn dĩ lúc đó Giảo Huệ nói những thứ này để lâu không tốt, dù sao cũng là đồ đã mở nắp. Đợi người sinh con xong, Thế tử gia nhất định sẽ mua cho người loại tốt nhất, nên bảo nô tì vứt đi, nhưng nô tì thấy...”
Minh Nha gãi đầu: “Dù sao cũng là cống phẩm được ban thưởng, nên mới cất đi.”
Nghe thấy hai chữ “vứt đi”, ánh mắt Chúc Ngâm Loan nhìn ra ngoài, rơi thẳng lên người Giảo Huệ. Vào khoảnh khắc này, thế mà nàng ấy lại không thể đối diện với nàng mà không thấy hổ thẹn.
Bởi vì ánh mắt của Chúc Ngâm Loan thật sự quá sắc bén, quan trọng là, ngày thường nàng đối với nàng ấy rất tốt, vô cùng chu đáo. Thế nên Giảo Huệ vô thức né tránh.
Thẩm Khấu Ngọc nhận ra có điểm không ổn. Nhưng nàng ấy cũng chẳng nói rõ được là vấn đề gì, chẳng lẽ là tiểu nha hoàn có vấn đề sao?