Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 310: Nàng Giống Con Thỏ Bị Dồn Vào Đường Cùng Cũng Sẽ Cắn Người. (5)

Trước Sau

break

Chúc đại nhân trừng mắt với Chúc Minh Sinh, rồi lại nói với Chúc Ngâm Loan: “Ca ca con nói năng không biết suy nghĩ, vi phụ đã quở trách nó rồi. Hôm nay hiếm khi con và hiền tế về thăm một chuyến, ta đã sai người chuẩn bị rượu thịt, lát nữa cả nhà chúng ta ngồi xuống dùng bữa trò chuyện...”

“Phụ thân nói ngài vẫn nhớ tiểu nương của nữ nhi, kể rằng bà ấy báo mộng cho ngài cách đây mấy ngày sao?” Chúc Ngâm Loan hỏi ngược lại.

Chúc đại nhân không hiểu ý nàng, nhưng vẫn gật đầu khẳng định, nói là đúng vậy.

“Phụ thân nói chân thành như vậy, nữ nhi cũng muốn hỏi phụ thân, trong mơ tiểu nương mặc y phục màu gì, cài trâm gì, dáng vẻ ra sao?”

“À thì... Thì là y phục trắng đơn sơ...” Chúc đại nhân bị hỏi đến mức không đáp nổi, bắt đầu lấp liếm: “Bà ấy cứ khóc mãi, ta bận an ủi bà ấy, trong lòng lại đau xót, nên không để ý đến những thứ đó.”

“Vậy sao?” Chúc Ngâm Loan cười lạnh: “Vậy để nữ nhi sai người lấy bút mực giấy nghiên lên, chi bằng phụ thân hãy vẽ lại dáng vẻ của tiểu nương mà ngài thấy trong mơ đi?”

Lần này Chúc đại nhân đúng là tự đào hố chôn mình, vừa định nói ăn cơm xong vẽ cũng chưa muộn, nhưng Thẩm Cảnh Trạm đã sai người của hắn xuống lấy bút mực giấy nghiên, rất nhanh đã mang lên, bày biện sẵn sàng.

Chúc đại nhân chưa nghĩ ra đối sách, hoàn toàn bị ép vào thế bí, cầm bút mực mà không sao vẽ nổi.

Ông ta chỉ nói bừa thôi, tiểu nương của Chúc Ngâm Loan báo mộng cho ông ta bao giờ. Nếu không phải Chúc Ngâm Loan còn sống, thậm chí ông ta còn chẳng nhớ đến người thiếp này.

Chuyện này làm khó bản thân quá, Chúc đại nhân cười gượng gạo, định chuyển chủ đề nói là để ông ta nghĩ, để ông ta nghĩ đã.

Lúc này Chúc Ngâm Loan mới nói: “Phụ thân không vẽ được, hay là vốn dĩ không biết tiểu nương của nữ nhi trông như thế nào nữa?”

Chúc đại nhân rất lúng túng: “Nhớ chứ, sao lại không nhớ, chỉ là thời gian đã lâu, trong mơ lại rất mơ hồ, bà ấy cứ khóc mãi, ta nhất thời đúng là không nhớ ra được.”

“Nếu vậy, nữ nhi cũng không làm khó phụ thân nữa.” Chúc Ngâm Loan đột nhiên buông lời, Chúc đại nhân như trút được gánh nặng.

Nhưng tảng đá lớn trong lòng còn chưa kịp hạ xuống, ông ta đã nghe Chúc Ngâm Loan nói tiếp: “Phụ thân không nhớ dáng vẻ của tiểu nương, chắc vẫn nhớ tên tuổi và ngày tháng năm sinh của bà ấy chứ?”

“Mấy hôm trước, chẳng phải phụ thân cũng lập bài vị mới cho tiểu nương rồi dời vào từ đường sao?”

“Phụ thân viết ngày tháng năm sinh và danh tính của tiểu nương ra đây, nữ nhi sẽ cầm lấy, đích thân qua đó thắp hương cho bà ấy.”

Chúc đại nhân: “Ta... Cái này...”

Đã qua bao nhiêu năm rồi, người thiếp này tên là gì nhỉ? Ông ta chỉ nhớ bà sinh ra rất đẹp, còn danh tính và ngày tháng năm sinh thì... Thật sự là không nhớ nổi.

Chúc đại nhân cầm bút, vì quá vội vàng, mực còn văng cả lên vạt áo của nàng, cộng thêm gương mặt đầy mồ hôi lạnh, bộ dạng khúm núm, dáng vẻ vô cùng thảm hại.

“Chúc đại nhân, việc đã đến nước này, ngài còn muốn lừa gạt ta sao?” Chúc Ngâm Loan đổi cách xưng hô, không gọi là phụ thân nữa, mà mỉa mai gọi là Chúc đại nhân.

“Vi phụ biết mình có lỗi với con, nhưng... Thời gian này trong nhà bận rộn, ta thật sự là... Bất đắc dĩ.”

“Con là nữ nhi của ta, trong lòng ta tất nhiên là nhớ thương con rồi.”

“Vậy sao?” Chúc Ngâm Loan lại cười lạnh.

“Nếu ngài không nhớ tiểu nương, vậy của ta thì sao, ngày tháng năm sinh của ta, phụ thân có còn nhớ không? Ngày thường ta thích ăn gì, không thích ăn gì, thường đọc sách gì, phụ thân có từng để tâm quan tâm không?”

Chúc đại nhân đúng là không nhớ nổi. Năm đó người thiếp kia sinh cho ông ta một nữ nhi yếu ớt như mèo con, ông ta chẳng có tâm trạng gì, sau đó vứt đứa trẻ cho Chu thị, để bà ta dạy dỗ.

Chúc Ngâm Loan cũng giống tiểu nương của nàng, ít nói trầm lặng, lúc nào cũng cúi đầu, nếu không phải bẩm sinh xinh đẹp thì đúng là chẳng để lại chút ấn tượng nào.

Cũng chính vì nàng có gương mặt đẹp, thỉnh thoảng ông ta mới nhớ đến nữ nhi này. Ông ta để Chu thị chăm sóc nàng, hòng sau này dùng nàng để lấy lòng các thế gia đại tộc.

Với thân phận của Chúc Ngâm Loan, làm chính thê là không thể rồi. Nhưng nàng sinh ra xinh đẹp, có thể làm thiếp, chỉ cần đưa đến tay các thế gia, dù sao cũng coi như là kết thân, nhận được lợi ích.

Hiện nay Chúc Ngâm Loan đúng là có phúc, nhưng ai mà ngờ được mọi chuyện lại thành ra thế này.

“Phụ thân lấy lòng ta, muốn ta giúp đỡ Chúc gia thì diễn kịch cũng phải diễn cho trọn bộ chứ, chỉ nói suông bằng miệng, ngài thật sự coi ta là đứa trẻ ba tuổi sao?”

Sắc mặt Chúc đại nhân tái mét. Vì bị vạch trần, ông ta xấu hổ đến mức không biết trốn vào đâu. Ông ta thở dài thườn thượt, giả vờ nặn ra nước mắt, liên tục nói xin lỗi Chúc Ngâm Loan và tiểu nương của nàng.

“Ngay cả nuôi chó còn phải cho nó chút đồ ăn ngon, huống chi ta còn là nữ nhi của ngài đấy.”

Chúc Ngâm Loan nhìn đĩa bánh ngọt trên bàn.

“Trước đây ta toàn ăn đồ thừa, đều là những thứ người hầu không thèm. Khi Chúc đại nhân sai người bưng lên, ngài có từng hỏi qua ai chưa?”

Thẩm Cảnh Trạm nhận ra cảm xúc của nàng dần mất kiểm soát, đưa tay ra nắm lấy tay nàng. Ngay khoảnh khắc hắn chạm vào đầu ngón tay Chúc Ngâm Loan, nàng theo phản xạ tự nhiên mà kháng cự lại.

Nhưng khi bàn tay to lớn của hắn đan qua kẽ tay nàng nắm chặt lấy, nàng dần dần thả lỏng trong vô thức.

Thẩm Cảnh Trạm ngồi im lặng hồi lâu mới lên tiếng, giọng hắn lạnh lẽo: “Chúc đại nhân, ta đi cùng nương tử đến đây là để dời bài vị của nhạc mẫu, ta nghĩ chắc Chúc gia sẽ không phiền chứ?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương