Thẩm Cảnh Trạm lại không dừng lại ở đó, hắn nói tiếp: “Vậy ra, quả nhiên Loan Nhi đang lừa ta sao?”
“Không có, ta chưa từng lừa người.” Nàng đã từng lừa ai sao?
“Thật sao?” Nam nhân nhướng mày, bất ngờ trước sự nghiêm túc trong lời nói của nàng, càng cảm thấy nàng vô cùng đáng yêu.
“Ừm...” Chúc Ngâm Loan đáp khẽ, gật đầu.
Mặt nàng càng quay sang một bên, nàng nhích mông, coi như quay lưng lại, không để Thẩm Cảnh Trạm nhìn thấy mặt nàng.
Nhưng nàng vừa mới xoay người, Thẩm Cảnh Trạm vốn đang không động đậy, đợi nàng động rồi, bàn tay lớn đang quấn quanh eo nàng lập tức cử động, lại xoay cả người nàng trở lại.
Vừa nãy Thẩm Cảnh Trạm chỉ nhìn nghiêng mặt nàng, thời khắc này cả hai lại trực tiếp đối mặt.
Chúc Ngâm Loan ngẩng đầu lên thì lập tức chạm phải ánh mắt của nam nhân. Hai chân nàng tách ra, đang dạng chân ngồi trên đùi hắn.
Một tư thế rất nguy hiểm lại rất mập mờ, không giống như Thẩm Cảnh Trạm cưỡng ép ôm nàng lên đùi, mà càng giống như nàng chủ động trèo lên đùi hắn.
Theo lý mà nói, người đang mang thai nếu ngồi như vậy sẽ rất khó chịu, nhưng tháng tuổi thai của nàng còn nhỏ, nên ngồi như vậy lại thoải mái.
Dưới sự căng thẳng, Chúc Ngâm Loan càng không muốn ngẩng đầu lên, ban đầu Thẩm Cảnh Trạm chỉ cúi người lại gần, kề trán hắn lên trán nàng. Nàng có thể cảm nhận được hơi ấm của nam nhân.
Nàng không hiểu sao, rõ ràng là Thẩm Cảnh Trạm ôn hòa lễ độ, hơi thở trên người hắn cũng dịu dàng thanh khiết, nhưng lại bất giác mang đến cho nàng cảm giác áp bức mạnh mẽ, khiến nàng cảm thấy mình không thể lùi bước, trước mặt hắn gần như không thể trốn tránh được.
Đây còn là Thẩm Cảnh Trạm sao? Đây là Thẩm Cảnh Trạm sao?
Chúc Ngâm Loan ngửi thấy mùi hương nam tính không ngừng vương vấn nơi chóp mũi, bị đôi mày mắt tuấn tú của hắn mê hoặc đến mức không thể rời mắt. Nàng cảm thấy mình bị thiêu đốt trên một ngọn lửa mang tên “Thẩm Cảnh Trạm”.
Không phải hai người đang nói chuyện rất bình thường sao? Dường như chỉ mới nói vài câu, sao lại ra nông nỗi này?
Chúc Ngâm Loan buộc mình phải tập trung suy nghĩ lại, cuối cùng cũng nhớ ra, sở dĩ mọi chuyện trở nên như vậy là vì Thẩm Cảnh Trạm hỏi nàng, hắn ở trong lòng nàng là người như thế nào? Nàng đã nói rồi mà hắn lại không tin.
Sợ tình hình phát triển tiếp sẽ không thể kiểm soát, Chúc Ngâm Loan quyết định xoay chuyển cục diện, nàng lại nói với Thẩm Cảnh Trạm rằng, trong lòng nàng, hắn vô cùng tuấn tú, cũng không ai có thể sánh bằng.
Thẩm Cảnh Trạm nghe vậy thì bật cười. Chúc Ngâm Loan còn tưởng như vậy là xong rồi, Thẩm Cảnh Trạm sẽ thả nàng xuống. Nhưng không ngờ hắn hoàn toàn không thả nàng xuống, thậm chí hắn còn tiếp tục hỏi nàng so với Vệ Như Trác thì sao?
Chúc Ngâm Loan nghe vậy: “?” Nàng rất bất ngờ, không hiểu vì sao Thẩm Cảnh Trạm lại đột nhiên nhắc đến Vệ Như Trác.
Nghe như một lời nói đùa tùy tiện, nhưng khi đối diện với ánh mắt của hắn, nàng biết rằng hắn không hề đùa giỡn. Bởi vì đôi mắt của hắn vô cùng sâu thẳm, tựa như đầm sâu u tối, đẹp đẽ mê hoặc, sâu không thấy đáy, không thể lường được.
“Sao... Sao chàng lại nhắc đến người đó nữa?” Chúc Ngâm Loan thật sự thấy tâm phiền ý loạn, đương nhiên không gọi hắn là phu quân nữa.
Thẩm Cảnh Trạm nhướng mày: “Vấn đề này có phải quá khó cho Loan Nhi rồi không?”
“Không phải ta cố ý làm khó nàng, chỉ là ta thật sự muốn biết.”
Liên quan đến Vệ gia, những suy nghĩ lãng mạn trong lòng Chúc Ngâm Loan tan biến đi phần nào, chủ yếu là vì nàng cảm thấy ghê tởm, vừa nghĩ đến những chuyện đáng ghét, đương nhiên cảm thấy bực bội.
“Chàng... Chàng có để tâm chuyện ta từng có quá khứ với Vệ Như Trác không?” Bằng không tại sao hắn cứ hỏi mãi.
“Không phải ta để tâm.” Thẩm Cảnh Trạm thấy vẻ mặt nàng hơi nghiêm túc, biết ngay nàng đang nghĩ gì, bèn giải thích thẳng thắn với nàng.
“Nếu đã không để tâm, vậy tại sao chàng lại hỏi ta như vậy? Để ta phải so sánh giữa chàng và người kia sao?”