Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 70.1: Chuyện Vệ gia vào tù không liên quan gì đến Thẩm Cảnh Trạm sao?

Trước Sau

break

Chúc Ngâm Loan luôn yếu ớt nhút nhát, hiếm khi thẳng thắn như vậy, cho dù có cũng là do hắn ép nàng. Chỉ vì hắn dồn nàng vào đường cùng không thể tránh né được nữa, nàng mới chịu “phản công”.

Ví như hai lần ấn tượng nhất trước đây.

Lúc đó hắn giúp Chúc Minh Sinh thăng quan tiến chức, nàng không hiểu, hai người vẫn còn “chưa thân thiết”, nàng muốn nói lại không dám nói, do dự nhiều ngày, thậm chí còn vòng vo với hắn.

Chắc là nàng vốn định cứ giữ trong lòng, nhưng cuối cùng bị hắn ép đến mức mất kiểm soát cảm xúc. Lúc đó nàng còn khóc, mắt đỏ hoe như thỏ con, ngước nhìn hắn đầy đáng thương, khiến đến giờ hồi tưởng lại, lòng hắn vẫn mềm nhũn.

Lần sau đó là sau khi nàng mang thai, lúc đó nàng đã bắt đầu nghi ngờ. Để ép nàng nói ra lời trong lòng, hắn lại lấy lui làm tiến, dứt khoát lấy đứa trẻ làm cớ, mở toang trái tim nàng, hiện giờ cũng coi như từng chút một len lỏi vào trong mà nàng không hay biết.

Có thể nghe được câu hỏi này của nàng, thật sự không dễ dàng gì.

Thẩm Cảnh Trạm đưa thanh giản trong tay cho người bên cạnh rồi bước về phía nàng.

Bóng dáng cao ráo, phóng khoáng của nam nhân dần dần đến gần, khóe mắt đuôi mày của hắn mang theo ý cười nhàn nhạt. Gió đêm thổi sự thanh khiết trên người hắn ùa đến, tim Chúc Ngâm Loan không tự chủ được mà đập nhanh hơn, ngón tay cũng không kìm được mà cuộn lại.

Ai ai cũng nói Thế tử Thẩm gia Thẩm Cảnh Trạm tài hoa vô song, lúc đó nàng chưa từng gặp nên không để tâm. Nhưng ở bên hắn lâu rồi, càng ngày nàng càng cảm thấy hắn xứng đáng với danh tiếng đó, không còn ai xứng với tám chữ “mạch thượng như ngọc*, công tử vô song” hơn hắn nữa.

(*) Nghĩa là người gặp trên đường ruộng đẹp như ngọc.

Người này, nhìn thế nào cũng thấy thoát tục tuấn dật, hoàn toàn không thể tìm ra một chút tì vết nào. Chưa kể tính cách hắn lại ôn hòa, càng giống như một viên ngọc quý.

Nhưng viên ngọc này thật sự không hề được điêu khắc tỉ mỉ sao?

Tâm trí Chúc Ngâm Loan không tự chủ được mà lóe lên một ý nghĩ, nàng nghĩ đến điều bất thường mà Phương Chủng Nguyệt và Thẩm lão thái thái đã nhận ra.

Nàng cảm thấy dưới vẻ thoát tục tuyệt trần của hắn là một đóa hoa đẹp nhưng có độc, xa hoa lộng lẫy hòng mê hoặc lòng người, dễ khiến người ta mất cảnh giác.

“Gần đây Loan Nhi cứ hay thất thần, ngày mai ta sẽ cho thái y đến bắt mạch cho nàng.” Hắn rất quan tâm đến cơ thể nàng, còn hơn cả Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái.

Hai bên rốt cuộc vẫn khác nhau, Thẩm phu nhân và Thẩm lão thái thái quan tâm đứa trẻ trong bụng nàng, Thẩm Cảnh Trạm lại nói với nàng, lo lắng cho sức khỏe của nàng.

Lúc đó nghe hắn nói vậy, Chúc Ngâm Loan không kìm được mà ngẩn người một thoáng, đăm đắm nhìn vào đôi mắt nam nhân đến thất thần.

“Chuyện của Vệ gia nghe có vẻ hơi phiền lòng, Loan Nhi có chắc muốn ta nói không?”

Chúc Ngâm Loan vốn dĩ tò mò, thật sự muốn nghe, Thẩm Cảnh Trạm vừa nói vậy, nàng lại càng muốn nghe hơn. Nàng muốn biết Vệ gia đã xảy ra chuyện gì?

Trước khi nàng kịp nói ra hết, Thẩm Cảnh Trạm đã hiểu rõ ý nàng thông qua ánh mắt. Nhưng hắn còn chưa mở lời, nàng mím môi lại hỏi: “Phu quân vẫn chưa trả lời câu hỏi ta vừa hỏi chàng.”

Thẩm Cảnh Trạm ngồi xuống bên cạnh nàng, lúc này nghe nàng hỏi lại, hắn không kìm được mà nhướng mày, phì cười thành tiếng: “Hiếm khi thấy Loan Nhi nghiêm túc như vậy, vậy ta cũng nói thật, quả thật ta đã ghen rồi.”

“Ta và Vệ Như Trác đã hòa ly từ lâu rồi, giờ không còn chút liên hệ nào, vì sao chàng phải ghen?” Nàng chỉ là mơ hồ nhận ra, nên vô thức nói ra mà thôi. Chuyện đã khơi mào, nàng cũng thuận thế hỏi tiếp.

“Dù là vậy, ta lại không thể ghen sao?”

Hai người vốn đang ngồi đối mặt nói chuyện, Thẩm Cảnh Trạm bỗng nhiên vươn tay, kéo cổ tay nàng, dùng chút sức lực, trực tiếp kéo nàng qua. Chỉ mới xoay người, Chúc Ngâm Loan đã ở trong vòng tay hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc