Cho dù phải đi rất nhanh thì cũng không thể thất lễ, nếu tỏ ra hoảng loạn bỏ chạy, e rằng sẽ có hơi giấu đầu lòi đuôi, khiến người ta cảm thấy khó hiểu.
Khi đi vòng qua góc cua, Chúc Ngâm Loan chợt nghe thấy tùy tùng ở cách đó không xa nói: “Thế tử gia, hôm nay ngài ra ngoài...”
Thế tử gia? Nàng không nghe nhầm đấy chứ?
Chúc Ngâm Loan theo bản năng quay đầu nhìn lại, nhưng chỉ kịp bắt được bóng lưng thanh tuấn phóng khoáng của nam nhân, giống như một làn gió mát lành.
Nếu nói là vừa rồi nàng nghe không rõ, nghe nhầm, nhưng giọng nói của tùy tùng kia... Nàng đã từng nghe qua cách đây mấy ngày.
Lẽ nào thật sự là Thế tử gia của Hầu phủ Thẩm gia sao?
Mới có mấy ngày ngắn ngủi, sao nàng lại gặp người này nữa rồi!
Kinh Thành là nơi cư ngụ của chủ nhân thiên hạ, không có nơi nào phồn thịnh hơn chốn này, sao nàng cứ luôn đụng phải Thế tử Hầu phủ chứ?
Chuyện này tạm thời làm rối loạn suy nghĩ của nàng, khiến Chúc Ngâm Loan bỏ qua cảm giác quen thuộc kỳ lạ mà nàng đã cảm nhận được khi Thẩm Cảnh Trạm kéo nàng lại gần lúc nãy.
Thân lang trung gọi nàng vào, nàng phải tạm thời gạt chuyện này ra khỏi đầu.
Minh Nha lấy thuốc xong thì nhanh chóng đến tìm Chúc Ngâm Loan, còn nàng cũng vừa mới từ tầng hai đi xuống.
Chưa kịp lên tiếng thì nàng đã nghe thấy Minh Nha vô cùng phấn khích kéo nàng lại thì thầm: “Tiểu thư, người có biết nô tì vừa nhìn thấy ai không?”
“Ai?” Khi hỏi câu này, trong đầu nàng thoáng qua một bóng hình.
Khi Minh Nha phấn khích nói ra danh tính của Thế tử Hầu phủ, đầu óc Chúc Ngâm Loan chợt ngưng lại, hóa ra người vừa kéo nàng lại thật sự là Thẩm Cảnh Trạm sao?
“Thật, thật sao?” Chúc Ngâm Loan không nhắc chuyện này với Minh Nha.
“Đúng vậy, ngài ấy thật tốt!” Lời khen bất ngờ của Minh Nha khiến Chúc Ngâm Loan không hiểu gì: “Cái gì?”
“Trong toa thuốc mà thái y kê có một vị thuốc quý là Long Diên Hương, dược đường của Thân gia cũng hết rồi, nô tì đang lo lắng, không ngờ người phía sau lại nói mình có, nô tì quay lại nhìn thì hóa ra là tùy tùng của Thẩm Thế tử. Người đó nói với nô tì rằng họ sẵn lòng tặng cho nô tì, đợi tùy tùng đó lấy thuốc xong, nô tì đi theo lấy ngay, người xem này.”
Một gói Long Diên Hương đầy ắp, chưa nói đến giá trị bao nhiêu, Chúc Ngâm Loan cau mày thật chặt: “Sao ngươi lại tùy tiện nhận đồ của người khác như vậy?”
Minh Nha ngây người, giải thích: “Nô tì cũng đang lo lắng, Long Diên Hương này rất quý, dược đường của Thân gia cũng coi như là nơi có đủ thuốc nhất, vậy mà dược đồng lại nói ở đây không có, e rằng các nhà khác cũng hết, nhất thời hoảng loạn nên nô tì mới nghĩ...”
“À đúng rồi, nô tì biết tính người, đã nói là phải hỏi ý người trước rồi mới mua từ tay họ, nhưng tùy tùng đó nói Hầu phủ lão phu nhân bị bệnh, Thẩm Thế tử đang vội vã phải quay về, cứu người quan trọng, thế là đã nhét thuốc vào tay nô tì.”
“Nô tì định từ chối, nhưng Thẩm Thế tử lại mở lời vào lúc này. Ngài ấy nói lần trước đã va chạm với nương tử, đây coi như là lễ nghĩa đi. Nếu nương tử cảm thấy ngại, sau này nếu Hầu phủ có việc cần giúp đỡ, xin nương tử ra tay tương trợ là được.”
Thấy sắc mặt Chúc Ngâm Loan kỳ lạ, không biết nàng đang nghĩ gì, Minh Nha giải thích một tràng dài.
Nghe xong, Chúc Ngâm Loan càng cau mày chặt hơn: “Lần trước người ta đã bồi thường cây lăn ngọc rồi...”
Ra tay tương trợ? Món nợ ân tình của Thế tử Hầu phủ e rằng không dễ nhận đâu.
“Tiểu thư...”
“Thôi, về trước đã.”
Đầu nàng hơi choáng váng, vừa rồi bị sốt, sau khi Thân lang trung bắt mạch cho nàng, thấy sắc mặt nàng không ổn, nhanh chóng cho nàng uống một viên thuốc hạ nhiệt bảo vệ tim. Tuy bây giờ đã đỡ hơn phần nào, nhưng nàng vẫn cảm thấy mơ màng trì độn.
“Vâng.” Minh Nha đỡ Chúc Ngâm Loan.
Sau khi thấy xe ngựa của Chúc gia rời đi, nam nhân trong con hẻm Kinh Tây tối tăm mới dẫn theo tùy tùng rời đi.
Trên đường đi, Minh Nha lại phải nói rất nhiều lời lấy lòng Chúc Ngâm Loan, thấy chủ tử nở nụ cười nói không trách tội, lúc này nàng ấy mới miễn cưỡng yên tâm.
“Long Diên Hương chỉ lấy lượng cần dùng, phần còn lại giữ lại cẩn thận, đừng lãng phí.”
Biết Chúc Ngâm Loan muốn trả lại, Minh Nha gật đầu đảm bảo nhất định sẽ trông coi cẩn thận, sẽ không để mất như tấm vải kia nữa.
Nhắc đến tấm vải đó, Chúc Ngâm Loan không khỏi nghĩ đến cái đêm Vệ Như Trác đội mưa rời đi.
Đến tận hôm nay hắn ta vẫn chưa trở về...
Công vụ triều đình thật sự bận rộn đến thế sao? Hay là hắn ta đang bận việc khác?
Sắp đến sinh thần của nàng rồi, liệu Vệ Như Trác còn nhớ không?
Hai năm trước hắn ta vẫn còn nhớ, nhưng năm ngoái thì đã quên mất. Chúc Ngâm Loan không thích phô trương, mặc dù trong lòng có hơi hụt hẫng, nhưng cuối cùng nàng cũng không nói gì, vẫn thông cảm cho sự bận rộn của Vệ Như Trác.
Mãi đến sau này, khi thấy Minh Nha đưa cho mình chiếc túi thơm được thêu tinh xảo, Vệ Như Trác mới tiện miệng hỏi một câu, lúc này mới nhớ ra mình đã bỏ lỡ sinh thần của nàng, rồi bù lại cho nàng một món quà.
Năm nay thấy Vệ Như Trác vẫn bận rộn không ngớt, e rằng hắn ta cũng sẽ không nhớ.
Khi về đến nhà, còn chưa xuống xe ngựa, nàng đã nghe nói là có khách đến.
“Là ai vậy?” Minh Nha hỏi.
“Là tiểu thư trong nhà.” Hóa ra là muội muội của Vệ Như Trác.
Chắc là nghe nói thân thể Bàng thị không khỏe nên về thăm.
Chúc Ngâm Loan cố gắng vực dậy tinh thần đi đến Đình Vũ Các, từ xa đã nghe thấy tiếng cười truyền ra từ nội thất.
Nữ nhi về nhà, đương nhiên Bàng thị vui mừng, chỉ là khi nhìn thấy Chúc Ngâm Loan, nụ cười trên mặt bà ta lại nhạt đi.
“Thỉnh an tẩu tẩu.” Vệ Thanh Ti, Đại muội muội của Vệ Như Trác hành lễ vấn an nàng, Chúc Ngâm Loan cũng đáp lễ lại.
Trong lúc này, Chúc Ngâm Loan chú ý thấy phía sau Vệ Thanh Ti có một cô nương có dung mạo xuất chúng, trông không giống tiểu nha hoàn, dung mạo của người này lại hơi... Giống với trưởng tỷ của nàng?
Chúc Ngâm Loan nhìn thêm vài lần, quả thật là có vài phần tương đồng, đặc biệt là ở hàng lông mày và ánh mắt.