Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 4.2

Trước Sau

break

Chúc Ngâm Loan chỉ có thể nhìn bóng lưng hắn ta biến mất trong màn mưa, thần sắc cũng theo đó mà trở nên cô đơn.

Lần gặp mặt trước là cách đây vài ngày.

Chúc Ngâm Loan không nhớ rõ đã bao lâu hắn ta không dùng bữa cùng nàng, lần nào hắn ta cũng nói là rất bận.

Hộ Bộ điều động nhân sự đã được một thời gian rồi, chẳng lẽ vẫn chưa xong việc sao?

Chuyện triều đình nàng lại không tiện hỏi nhiều.

“Tiểu thư, cô gia sẽ về sau vài ngày nữa, người đừng đứng ở cửa nữa, lát nữa gió đêm thổi vào người đấy.”

Sắc mặt Chúc Ngâm Loan hơi tái nhợt, Minh Nha rất lo lắng.

Mặc dù Vệ Như Trác không uống canh gừng, nhưng Minh Nha vẫn bảo đầu bếp nấu một bát, để Chúc Ngâm Loan uống vào cho ấm người.

Một lát sau, canh gừng được mang lên, nếm thử một ngụm thấy canh vẫn còn nóng hổi, lúc này Chúc Ngâm Loan mới sực nhớ ra: “Phu quân đã lấy những quyển sách gì vậy?”

Hộp đựng sách đó rất lớn, ngày thường hắn ta chê nặng nên ít khi dùng.

“Thư phòng của cô gia vốn không cho phép người ngoài vào, bọn nô tì cũng không rõ.”

Chúc Ngâm Loan nhìn bát canh gừng đang bốc hơi nóng, trong lòng hơi buồn bã, đúng rồi, sao nàng lại quên mất điều đó.

Có phải thái độ của tỷ tỷ hôm nay quá kỳ lạ, nên mới khiến nàng suy nghĩ lung tung, có lẽ cũng là do chưa nghỉ ngơi đầy đủ chăng.

Nghe tiếng mưa rơi lộp bộp bên ngoài, Chúc Ngâm Loan uống canh gừng xong thì cả người ra mồ hôi, nàng bèn bảo người mang nước nóng đến tắm, nhưng khi nàng đi vào nội thất để lấy đồ, ánh mắt chợt dừng lại.

“Số vải vóc ở đây đâu rồi?” Đó là số vải nàng đã sắp xếp ra, vốn định tặng cho tỷ tỷ, vừa định bảo người gói lại, sao lại biến mất rồi?

Ban đầu Chúc Ngâm Loan chưa nghĩ đến chuyện đó, nhưng Minh Nha dẫn tiểu nha hoàn tìm kiếm một lúc vẫn không thấy món đồ này, nàng mới nhíu mày, nhớ lại cái hộp đựng sách mà Vệ Như Trác đã sai người mang đi.

Minh Nha không nhạy cảm như Chúc Ngâm Loan, nàng ấy chỉ nghi ngờ: “Có khi nào có thuộc hạ tay chân táy máy, lấy mất rồi không?”

Trong viện đều là những người đáng tin cậy, ai dám trắng trợn như vậy chứ?

Suy đi nghĩ lại, Chúc Ngâm Loan tạm thời không nói ra: “Thôi bỏ đi, ngày mai ngươi tìm lại lần nữa, nếu thật sự không tìm thấy thì cũng không cần tìm nữa.”

“Đó là loại vải thượng hạng mà, lại còn là cô gia sai người mua cho người.”

“Không sao, dù có quý giá đến mấy thì cũng chỉ là vật chết mà thôi.” Tuy số vải ấy quý giá, nhưng nàng chưa bao giờ bận tâm đến những thứ này.

Sau khi tắm rửa, nàng nằm xuống giường, cơ thể thoải mái hơn nhiều, nhưng Chúc Ngâm Loan lại không tài nào ngủ được.

Cơn mưa bên ngoài ngày càng lớn, ý thức của nàng cũng ngày càng tỉnh táo.

Nàng nghĩ đến giấc mơ có thể gọi là kỳ quái, hoang đường đó.

Thật ra đây không phải là lần đầu tiên nàng mơ thấy giấc mơ như vậy.

Trước đây cũng từng có, chỉ là giấc mơ lúc đó rất mơ hồ, nàng không tiếp xúc gần gũi với nam nhân này đến mức đó, nên cũng không để tâm.

Nàng vẫn luôn nghĩ rằng, là do nàng quá mong muốn có hài tử, cứ nghĩ đến việc thân mật với Vệ Như Trác nên mới ngày nghĩ gì đêm mơ đó.

Sự gần gũi miễn cưỡng hôm nay giống như “gạt mây thấy mặt trời”, cộng thêm việc Vệ Như Trác nắm lấy tay nàng, khiến Chúc Ngâm Loan mơ hồ nhận ra người trong mộng không phải là phu quân của mình.

Sao nàng lại có thể…

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc