Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 4.1: Nàng bị hắn kéo vào lòng

Trước Sau

break

Nàng bị kéo vào lồng ngực rộng lớn và rắn chắc của đối phương, người kia còn ôm chặt nàng hơn cả lúc nãy.

Hơi thở lạnh lẽo của nam tử lập tức bao trùm lấy nàng, nàng cảm nhận được hơi ấm từ lồng ngực đối phương, cùng với tiếng tim đập dữ dội.

Ngay khi nam nhân hoàn toàn ôm trọn nàng vào lòng...!

Nàng giật mình tỉnh giấc, bật phắt dậy.

Cả người nàng thở dốc, trấn tĩnh lại.

Minh Nha đang gác đêm nghe thấy động tĩnh, đứng dậy vén màn lên thì giật mình: “Tiểu thư... Sao người lại đổ nhiều mồ hôi thế này, sắc mặt lại tái nhợt như vậy?”

“Ta...” Nàng vừa định nói, chợt nghe thấy tiếng động bên ngoài nên nhìn theo hướng âm thanh.

Minh Nha nhanh chóng ra xem, rồi bước vào nói: “Là cô gia đã về.”

Hắn ta đã về rồi!

Ngoài niềm vui, Chúc Ngâm Loan lại không khỏi lo lắng, đêm nay trời mưa, sau khi nàng ngủ thì mưa lớn hơn, đến giờ vẫn chưa ngớt, e rằng đã mưa được khoảng một canh giờ rồi.

Hắn ta đội mưa về, chẳng lẽ có việc gì gấp?

Nàng nhận lấy áo choàng từ tiểu nha hoàn đưa cho, khoác lên rồi nhanh chóng đi ra ngoài đón.

Nàng thấy Vệ Như Trác đang đứng ở bên ngoài, cúi đầu phủi đi những hạt mưa trên người.

“Hay là phu quân đi thay y phục đi?” Khi nói lời này, nàng đã ra hiệu cho người đi chuẩn bị y phục.

Vệ Như Trác liếc nhìn nàng, thấy nàng khoác áo choàng, mắt còn ngái ngủ, lông mày hơi nhíu lại vì lo lắng, hắn ta xua tay từ chối: “Không cần đâu, lát nữa ta còn phải ra ngoài.”

“Bên ngoài mưa lớn như vậy, phu quân vẫn phải ra ngoài sao?

Vệ Như Trác khựng lại: “Ừm.”

“... Việc công chưa xong, không thể chậm trễ.”

Có lẽ vì màn đêm mưa gió che khuất đi phần nào, Chúc Ngâm Loan không hề nhận ra vẻ né tránh của hắn ta.

Nàng quay đầu dặn dò Minh Nha nhanh chóng đi nấu một bát canh gừng thật đặc, bảo hắn ta ăn để trừ hàn khí, còn dặn phải cho thêm chút kẹo mạch nha, nếu không vị gừng sẽ quá cay.

Nhìn thấy góc mặt bận rộn của nàng, động tác chỉnh đốn y phục của Vệ Như Trác hơi chậm lại.

Một lúc sau, hắn ta nắm lấy cổ tay nàng: “Không cần bảo người bận rộn làm gì! Giờ ta phải đi ngay, chỉ cần bảo người lấy giúp ta mấy quyển sách luận là được.”

Bàn tay nam nhân nắm lấy cổ tay nàng, khác hẳn với sự nóng bỏng và rộng lớn trong giấc mơ lúc nãy.

Tay của Vệ Như Trác hẳn là đã bị gió mưa làm lạnh, giờ đây lạnh buốt, còn nàng ở trong phòng ấm áp, đương nhiên cảm nhận được sự khác biệt đó.

Phản ứng đầu tiên của Chúc Ngâm Loan là người trong mộng, nam nhân mà nàng mơ thấy, dường như không phải là phu lang đang đứng trước mặt nàng.

Nam nhân trong mộng cao hơn phu lang của nàng, bàn tay lớn hơn, dường như lồng ngực cũng rộng hơn...

Nhưng nếu không phải là Vệ Như Trác, vậy thì là ai?

Khi còn ở Chúc gia, nàng hiếm khi gặp gỡ người lạ, huống chi là nam nhân bên ngoài, chỉ sau khi thành thân mới thân mật với Vệ Như Trác, nếu đã không phải là Vệ Như Trác, vậy người đó là ai?

Có lẽ đó chỉ là một giấc mơ thôi chăng?

Trong giấc mơ thì mơ thấy bất cứ điều gì cũng là lẽ tự nhiên, điều này chẳng có gì lạ.

Chúc Ngâm Loan vừa tự an ủi mình như vậy, nhưng mặt khác lại cảm thấy giấc mơ đó quá đỗi chân thật, cứ như thể nó đã thật sự xảy ra.

“Nàng đang nghĩ gì vậy?” Vệ Như Trác thấy nàng bỗng trầm tư thì hỏi.

“Không, không nghĩ gì cả.” Nàng nhanh chóng trấn tĩnh lại, gạt bỏ những suy nghĩ trong đầu.

“Thiếp lo phu quân cứ đi đi lại lại, nếu không uống canh gừng, lỡ bị nhiễm lạnh thì sao?” Chúc Ngâm Loan ngước đầu lên, nhẹ giọng nói.

“Dù bận rộn công vụ triều đình đến mấy thì cũng nên giữ gìn sức khỏe.”

Đã lâu rồi hắn ta không gần gũi nàng, vừa rồi hắn ta đột nhiên nắm chặt cổ tay nàng, khiến nàng không khỏi ngẩn người.

Ban đầu hắn ta nghĩ nàng đã phát hiện ra điều gì đó không ổn, nhưng nghe nàng nói vậy, Vệ Như Trác cũng hơi yên tâm.

Là hắn ta đã lo lắng quá nhiều rồi. Chúc Ngâm Loan hiền lương trầm lặng, sống lâu trong hậu trạch, ngày thường trừ những lần giao thiệp cần thiết ra thì có thể nói là đại môn bất xuất, nhị môn bất mại*, làm sao có thể nghi ngờ phát hiện nhanh như vậy được?

(*)Chú thích: Người xưa quy định phụ nữ phải hạn chế ra ngoài, không được ra khỏi cửa chính (đại môn), không được đến gần cửa phụ (nhị môn).

Hơn nữa, dù có phát hiện ra thì sao chứ?

Dù sao thì hắn ta... Cũng chưa hề...

Thôi bỏ đi, Chúc Ngâm Loan sẽ không biết đâu.

“Đại công tử, đã lấy xong rồi.” Tiểu tư bên cạnh xách theo một cái hộp đựng sách.

“Nàng nghỉ ngơi sớm đi.” Vệ Như Trác nói xong câu này, không đợi nàng trả lời đã trực tiếp dẫn người rời đi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc