Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 4.3

Trước Sau

break

Trong lúc suy tư, Chúc Ngâm Loan nghe thấy màn trướng được vén lên, ban đầu tưởng là Minh Nha, nhưng không ngờ lại là Giảo Huệ, nha đầu chỉ biết cúi đầu làm việc, ít nói trầm lặng ở trong viện.

Trong đêm tối, lại ở ngược sáng, vết bớt trên mặt nàng ấy trông có vẻ hơi đáng sợ, may mà Chúc Ngâm Loan không buồn ngủ, cũng đã quen nhìn nên không sợ hãi, chỉ hỏi nàng ấy có chuyện gì?

Giảo Huệ ngập ngừng, vừa chỉnh lại chăn đệm cho nàng vừa hạ giọng nói: “Tiểu thư, nô tì đã nhìn thấy tấm vải đó.”

“Ngươi đã thấy ư?” Chúc Ngâm Loan theo bản năng hạ giọng: “Rồi sao nữa?”

“Thứ đó đã bị tùy tùng bên cạnh cô gia mang đi rồi.”

Chúc Ngâm Loan khựng lại: “Ngươi chắc chắn không?”

“Nô tì chắc chắn.” Giảo Huệ gật đầu.

Chúc Ngâm Loan nghe xong thì chỉ biết im lặng.

Vệ Như Trác trở về trong đêm mưa là để lấy sách luận, hay là để lấy tấm vải kia?

Nếu là vì tấm vải, vậy thì là để tặng cho ai? Nghĩ đến sự lạnh nhạt và thiếu kiên nhẫn của hắn ta trong những ngày đi sớm về khuya gần đây, lòng dạ Chúc Ngâm Loan cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nàng lại im lặng suy nghĩ.

Mặt khác, nàng lại không nhịn được nảy ra một ý nghĩ, mưa lớn như vậy, hẳn là Vệ Như Trác cũng chưa đi xa đâu nhỉ? Nếu nàng đi theo, liệu có bị phát hiện không?

Không, sao nàng có thể không tin tưởng Vệ Như Trác chứ? Đấy là người đầu ấp tay gối của nàng.

Nếu hắn ta đã trộm hương cắp ngọc sau lưng nàng, vậy thì hà cớ gì phải từ chối việc Bàng thị muốn thu nha hoàn thông phòng, nạp thiếp thất đàng hoàng cho hắn ta?

Huống hồ vì mấy năm qua nàng chưa sinh được con, Bàng thị cũng không phải là chưa từng lén lút tự ý tìm kiếm mấy quý nữ khác để cho Vệ Như Trác xem mắt.

Với đà thăng tiến của Vệ gia như vậy, không ít nhà muốn gả nữ nhi vào, có người xuất thân ngang bằng với nàng thậm chí còn sẵn lòng làm thiếp, nhưng dù vậy, Vệ Như Trác vẫn nghiêm khắc từ chối.

Nếu hắn ta thật sự có ý đồ như vậy, tại sao lại phải từ chối mẹ chồng?

Trừ khi...

Trừ khi người mà hắn ta quan tâm không thể được nhắc đến.

Có lý do gì mà lại không tiện nhắc đến?

Gần như ngay lập tức, Chúc Ngâm Loan đã nghĩ ra đó là ai.

Trưởng tỷ.

Nàng ta và Vệ Như Trác từng là hôn phu hôn thê, hôm nay trưởng tỷ cũng đã hỏi về Vệ Như Trác.

Nhưng nếu là trưởng tỷ... Làm sao có thể chứ?

Lúc này mưa rất lớn, sao trưởng tỷ có thể không ở Lạc gia mà gặp Vệ Như Trác được?

Ý muốn đi điều tra xác minh càng lúc càng mãnh liệt, giống như trận mưa càng lúc càng lớn này.

Chúc Ngâm Loan cảm thấy tâm phiền ý loạn, Giảo Huệ nhìn thấy vẻ mặt nàng vô cùng rối rắm, sau khi nhíu chặt mày một lúc lâu, nàng đột nhiên mở mắt, đứng dậy: “Giảo Huệ...”

“Chuyện này không được nói với bất kỳ ai.”

“Cứ coi như tấm vải đó đã bị mất đi.”

Giảo Huệ ngạc nhiên: “Người không đi xem sao?”

Chúc Ngâm Loan cụp mắt, hàng mi dày rậm tạo nên một bóng cong tuyệt đẹp trên mí mắt.

Mãi một lúc sau, nàng mới nói: “Chỉ vài tháng nữa thôi, phu quân và ta đã thành thân được gần bốn năm rồi, đúng không?”

“Ta... Nên tin tưởng chàng ấy.” Hắn ta chỉ bận rộn công vụ triều đình mà thôi.

Tuy thời gian hắn ta và trưởng tỷ quen biết nhau lâu, nhưng thời gian nàng và Vệ Như Trác ở bên nhau cũng không hề ngắn.

Nói là vậy, nhưng trong lòng Chúc Ngâm Loan lại không có bao nhiêu tự tin.

Giọng nói của nữ tử trong chăn yếu ớt, không phải là xác nhận mà đúng hơn là lẩm bẩm một mình.

“Giảo Huệ, ngươi cứ nhớ lời ta nói là được.” Nàng lại dặn dò thêm một lần nữa.

Nhìn vẻ mặt uể oải của nữ tử, khuôn mặt nàng càng thêm nhỏ nhắn khi cuộn mình trong chăn.

Giảo Huệ gật đầu đáp: “Vâng, nô tì đã rõ.”

“Ngươi ra ngoài đi, nói với Minh Nha là hôm nay không cần người gác đêm nữa.”

Chúc Ngâm Loan quay lưng vào trong, chiếc chăn rộng lớn càng khiến người ta cảm thấy bóng lưng nàng mỏng manh yếu ớt.

Lúc bấy giờ, tại nội viện của Hầu phủ Thẩm gia.

Sau khi xem nội dung trên phong thư, nam nhân hơi nhướng mày, cười nhẹ.

Nàng vẫn như trước đây.

Ngón tay gân guốc cuộn phong thư lại đặt lên ngọn nến, ngọn lửa nhanh chóng bao trùm giấy thư, chẳng mấy chốc đã cháy dữ dội.

Khi ngọn lửa bùng lên, ánh sáng lập lòe chiếu rọi lên gương tinh tế tuyệt đẹp của nam nhân, ẩn hiện sự tự tin nắm chắc phần thắng của hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc