Tề Lãng Thần khẽ cười, xoay chiếc nhẫn ngọc trong tay. Tề gia thực sự đang trong giai đoạn nhạy cảm. Tề Trạch gửi thư về, bắt hắn phải án binh bất động, cố gắng giữ mình trong thời gian này.
“Ta biết yêu cầu của ta quá quắt và vô lí. Nếu huynh chê ta, ta chỉ đành đi nhặt xác của cha. Sau đấy, ta sẽ lên chùa, cắt tóc đi tu. Ta đoạn duyên trần thế mới có thể khiến cho Lôi Khúc buông tha, cuộc đời ta mới được thanh tịnh.”
Hàm Thanh thở ra một hơi dài mới nói tiếp:
“Chỉ cần huynh giúp, cha con ta mới có hi vọng. Nhị biểu ca trong lòng ta là một người vô cùng tài giỏi xuất sắc, với ta không chuyện gì mà huynh không làm được, huynh sẽ không để cho cha ta bị oan uổng, phải không?”
Hàm Thanh không hề tâng bốc hay nịnh nọt hắn, đây là lời nói thật lòng. Hắn chỉ mới hai ba tuổi mà đã leo lên chức Chỉ Huy sứ Cẩm Y Vệ, vị trí đó không hề là vị trí để cho một người còn trẻ như hắn chơi đùa mà có được.
Nghe nàng nói những lời dễ nghe như vậy, Tề Lãng Thần không khỏi cười khẩy một tiếng. Hắn đứng dậy khỏi ghế tiến đến gần chỗ nàng đang quỳ. Hắn dùng ngón cái cùng ngón trỏ bóp lấy chiếc cằm nhỏ xinh của nàng hướng về phía mình.
Chăm chú nhìn nàng, đã lâu không gặp, tuy nàng mệt mỏi tiều tuỵ đi vì chuyện của cha, nhưng vẻ xinh đẹp kiều diễm kia chưa bao giờ rời bỏ nàng. Làn da trắng bóc, lông mày cong như trăng non, mũi cao thanh mảnh, bờ môi đào mọng đỏ. Thứ đẹp nhất trên khuôn mặt nàng chính là đôi mắt đào hoa đầy mềm yếu, tròng mắt mắt lúc nào cũng long lanh, tựa như sắp khóc.
Nàng đẹp một cách mong manh đầy diễm lệ, làm cho người ta muốn ngắm, muốn sở hữu, muốn ôm vào lòng, người tốt thì muốn bảo vệ, người xấu thì muốn chà đạp.
Nhan sắc nổi bật ở giữa chốn kinh thành thối nát này, nàng làm sao thể yên ổn gả cho thường dân hay những người địa vị không cao, chỉ có thể gả cho những nhà quyền cao chức trọng mới hi vọng không bị bị người ta tính kế cướp đoạt.
Trước đây, Hàm Thanh không hiểu, song bây giờ nàng đã lờ mờ hiểu vài phần.
“Biểu muội xinh đẹp đến động lòng người, thảo nào tên Lôi Khúc kia dùng mọi thủ đoạn để có muội như vậy.”
Hàm Thanh ngạc nhiên khi nghe Tề Lãng Thần khen, rất nhiều người khen nàng đẹp. Nhưng nàng không ngờ sẽ có ngày cục sắt tàn nhẫn lạnh lùng như hắn có thể khen mình.
Nàng sợ hắn, không phải chỉ vì hắn có đam mê với mấy dụng cụ tra tấn, mà khi hắn cười, khi hắn tỏ thái độ, muốn khen hay trách mắng người khác đều không giống người bình thường.
Hắn cố gắng thể hiện cảm xúc giống người bình thường mà không thành công.
Hàm Thanh cảm thấy hắn rất quái dị.
Tề Lãng Thần lại khác, hắn luôn cho rằng bản thân hắn rất bình thường, không hiểu sao biểu muội sợ hắn đến như vậy.
Tề Lãng Thần cúi người xuống, ngửi mùi hương thơm ngát trên người nàng, thì thầm bên tai nàng, phả hơi ấm ái muội khiến cho nàng có chút rùng mình.
“Tâm tình của Lôi Khúc, ta có thể hiểu được. Thanh nhi, ta sẽ cứu cữu cữu. Chỉ là, muội đừng hối hận chuyện ngày hôm nay…”
Sau đó hắn không nói nhiều nữa, trực tiếp mang cả người nàng bế lên, hướng về phía gian phòng bên trong.
Biểu muội xinh đẹp tìm đến tận cửa, sao hắn có thể từ chối.