Tề Lãng Thần lặng lẽ nhìn nàng.
Trong kí ức của hắn, khuôn mặt nàng vốn có chút hồng hào, bây giờ lại trắng bệch nhợt nhạt đầy lo lắng.
Đôi mắt đào hoa ngấn nước, nhưng nước mắt không rơi xuống, giống như rất kiềm chế để bản thân không khóc.
Hắn di chuyển ánh mắt nhìn xuống, làn váy bồng bềnh, hơi rộng so với cơ thể nàng. Y phục vốn được may đo theo cơ thể, sao lại có thể không vừa, chỉ có thể là do gầy đi.
Hàm Thanh càng thấy hắn im lặng thì nàng càng cảm thấy lạnh lẽo đến rùng mình.
Lấy hết mức can đảm, nàng ngẩng đầu lên lần nữa, đụng phải đôi mắt đen kịt đầy tối tăm không có một chút xúc cảm.
Bỗng nhiên, thấy nàng nhìn tới, đôi mắt lạnh lùng ấy liền cong lại. Tề Lãng Thần đang cười.
Hàm Thanh không dám nhìn vào nụ cười lạnh gáy đó, nàng lập tức cúi đầu xuống, giống hệt một con thú nhỏ bị dọa sợ.
Tề Lãng Thần đưa tay lên sờ mặt, hắn cười lên trông xấu lắm sao, dọa ŧıểυ cô nương này như vậy.
“Ta không ngờ muội lại gặp phải chuyện như vậy, tại sao không nói sớm với mọi người trong nhà để tìm cách giải quyết?”
Hàm Thanh vẫn không dám nhìn hắn, nhỏ giọng nói:
“Ta và cha đều nghĩ có thể tự giải quyết được, không dám làm phiền Hàm gia hay Tề gia. Không ngờ, chuyện ta giả bệnh bị Lôi Khúc phát giác. Hắn muốn trừng trị cha và ta như thế này.”
Tề Lãng Thần không e dè mà nói:
“Muội càng bướng bỉnh, hắn chỉ càng muốn có muội thôi. Nhưng mà, tính ra Lôi Khúc là thế tử, gả cho hắn là muội không thiệt hại gì phải không? Tại sao không thuận theo hắn mà hưởng vinh hoa phú quý?”
Hàm Thanh cau mày, ngước nhìn Tề Lãng Thần đầy khó hiểu:
“Nếu cha ta biết để cho ông ấy thoát tội, ta phải trao thân cho một kẻ không tài không đức lại còn háo sắc như Lôi Khúc, e rằng khi ông ấy nghe tin, sẽ nghĩ quẩn mà tự sát ngay trong tù. Con đường như vậy, ta không thể nào đi. Hơn nữa, nếu ta bắt buộc phải làm thiếp để cứu cha, chẳng thà ta chọn huynh.”
Nghe nàng nói đến đây, Tề Lãng Thần khẽ nhướng mày, khuôn mặt lạnh lùng có chút biến chuyển.
“Chọn ta?”
Hàm Thanh gật đầu, không dám quan sát thái độ của hắn, chỉ muốn nói hết ý tứ của mình.
“Đúng vậy! Nếu… nếu nhị ca hứng thú với ta, ta sẵn sàng trao thân cho huynh, miễn là huynh chịu đi điều tra, cứu ta khỏi Lôi Khúc, cứu cha của ta thoát khỏi án oan…”
Nói đến câu cuối cùng, Hàm Thanh khẽ run rẩy. Nàng không ngờ sẽ có một ngày bản thân nàng thốt ra những lời vô sỉ như thế này.
Nàng dám đưa bản thân ra làm điều kiện như vậy, là vì Tề Lãng Thần từng hứng thú với nàng trong một khoảng thời gian. Mặc dù tính tình hắn lạnh lùng thờ ơ, song chẳng hiểu sao vào hai năm trước, hắn từng ngỏ ý với nàng.
Hàm Thanh sợ hãi hắn như vậy, nàng làm sao có thể yêu hắn rồi gả cho hắn. Hơn nữa, trèo cao thì té đau, nàng không dám nhận lời nên đã từ chối hắn.
Tính ra, hắn cũng là thế gia tôn quý hơn nàng hàng chục lần, nhưng nàng không sợ khi từ chối hắn. Nàng còn có cô mẫu làm chỗ dựa, hắn có muốn cũng không thể khó dễ nàng.
Lúc ấy, nàng đã tin như vậy.
Đấy là chuyện hai năm về trước, bây giờ thì nàng không dám chắc sự hứng thú lúc đó của hắn còn không.
Nàng mặt dày quay lại, đâm đầu vào hắn như vậy… thật sự cực kì mất mặt, cơ mà nàng đã không còn cách nào khác.
“Ồ!”
Mặc dù ồ lên một tiếng song gương mặt của Tề Lãng Thần lại không tỏ ra ngạc nhiên một chút nào, chỉ có đôi mắt của hắn khẽ lóe lên tia sắc bén.
Hắn nhận ra, ŧıểυ cô nương hôm nay đến đây, mục tiêu của nàng, chính là hắn.
“Muốn ta giúp điều tra? Nhưng lỡ ta không điều tra ra thì sao?”
Hàm Thanh mím môi yên lặng.
Cẩm Y Vệ vốn tinh thông tin tức, quyền lực không nhỏ, khắp nơi đều có tai mắt, dễ dàng điều tra mọi chuyện lớn nhỏ trong thiên hạ. Một thế lực khiến cho cả bên Đông Xưởng cũng phải kiêng dè, hình bộ thì khỏi phải nói. Hắn là người đủ quyền lực để đối đầu với Lôi Khúc và Lôi Hằng.
Không phải là hắn không làm được, chỉ sợ là hắn không muốn.
“Muội nghĩ bản thân muội ở trong lòng ta có giá trị đến mức khiến ta phải chống lại Lôi Khúc?”