Lúc nhỏ, khi được Hàm Chi Liên đón về chăm sóc, có một lần nàng đi lạc vào viện ở của hắn, nhìn thấy trong sân viện của hắn bày đủ những dụng cụ hành hình tra khảo.
Hàm Thanh đương nhiên là sợ đến tái mét, lăn ra đất, vừa khóc vừa bò đi, muốn trốn khỏi nơi kinh hoàng này.
Tề Lãng Thần ngày ấy đang độ thiếu niên, đã mang vẻ mặt sắc lạnh, trên người vác một cái xích sắt vô cùng khủng bố, đuổi theo nàng.
Hàm Thanh nhìn hắn đuổi theo mình càng khóc to hơn.
Cho đến khi Hàm Chi Liên đến mắng hắn một trận.
Tề Lãng Thần nói là không cố ý, bảo chỉ muốn đến gần, dỗ cho biểu muội đừng khóc, không ngờ nàng phản ứng dữ dội như vậy.
Hàm Thanh không biết hắn là vô tình hay cố ý, bất kể là gì thì lần gặp gỡ đó đã gây ra một nỗi ám ảnh to lớn trong nàng.
Hàm Thanh sợ Tề Lãng Thần, sau này cứ nhìn thấy hắn là chỉ muốn trốn đi.
Đến khi trở thành thiếu nữ, đủ gan dạ hơn, thì nàng không còn tránh hắn một cách lộ liễu nữa. Nàng cố gắng xã giao với hắn một cách bình thường nhất có thể, cơ mà nói nàng không sợ hắn thì là đang nói dối.
Đô chỉ huy sứ Cẩm Y vệ hoàn toàn có thể điều tra án của cha nàng.
Tề Lãng Thần đủ quyền lực để chống chọi với Lôi Hằng.
Nhưng có thể Tề Lãng Thần sẽ nghe theo lời Tề Trạch, không tham gia vào vũng nước đục này.
Trong lòng Hàm Thanh không vui, thậm chí là nổi lên cơn giận với Tề gia không kiềm chế được.
Nàng biết nàng không nên có thái độ như vậy, lỗi không nằm ở Tề gia mà ở Lôi Hằng và Lôi Khúc, song nàng không kiểm soát được bản thân. Nàng có thể làm gì cơ chứ, phó mặc cho ông trời và số phận sao?
Nếu bây giờ nàng không hành động, nàng cảm giác cha nàng sẽ không còn đường trở ra.
Hàm Thanh hít một hơi dài, tay nắm chặt một góc váy, nhắm mắt đầy quyết tâm.
Tối hôm đó, Hàm Thanh đến tìm Tề Lãng Thần.
Trong màn đêm lặng ngắt như tờ, vài cơn gió thổi qua làm tiếng lá cây xào xạc.
Khi tất cả mọi người trong phủ đều đã đi ngủ hết, nàng mới dám lặng lẽ đi tìm hắn.
Thấy trong phòng hắn còn thắp đèn, nàng vừa mừng vừa lo lắng, song vẫn quyết tâm đưa tay gõ nhẹ lên cánh cửa.
“Biểu ca, huynh ngủ chưa? Ta có chuyện muốn nói với huynh.”
“…”
Quá im lặng, Hàm Thanh lại cất tiếng gọi, lần nữa thăm dò.
“Biểu… biểu ca…”
“Vào đi! Cửa không khóa.” Thanh trầm thấp của nam nhân lặng lẽ vang lên.
Nàng nhẹ nhàng mở cửa bước vào, đã thấy một nam nhân tuấn dật đang nghiêng người ngồi trên ghế, trên tay cầm một cuốn sách.
Tề Lãng Thần chỉ mặc một lớp áo trắng, mang vài phần thanh nhã, bớt đi sự lạnh lẽo thường ngày. Mặc dù vậy, nàng vẫn thấy không khí xung quanh hắn rất đáng sợ.
“Nói vào chuyện chính đi.” Tề Lãng Thần không nhìn nàng lấy nửa cái, tập trung vào cuốn sách.
Thấy thái độ quá thản nhiên của hắn, Hàm Thanh thấy ngạc nhiên, cứ như hắn biết nàng sẽ tìm đến hắn vào giữa khuya như thế này.
Chuyện đó là không thể nào, Hàm Thanh gạt suy nghĩ kì quái này ra sau đầu.
“Biểu ca!” Hàm Thanh đột ngột quỳ xuống. “Xin huynh cứu cha ta! Nếu huynh cứu được ông ấy, huynh muốn ta làm gì cũng được.”
“Chuyện tham ô đó, không phải vẫn đang điều tra, cần thu thập thêm bằng chứng sao?” Tề Lãng Thần vẫn giữ một thái độ lạnh nhạt, hờ hững lật thêm một trang sách.
“Không phải, cha ta không hề tham ô. Ông ấy như thế nào, huynh cũng biết mà, nếu ông ấy tham ô thì bao nhiêu năm qua, cha con muội làm sao có thể sống giản dị như vậy được. Hôm nay trên đường tới đây ta bị người của Lôi Khúc chặn xe, hắn cho người truyền tin, ngụ ý với ta rằng nếu ta không chịu làm thiếp cho hắn thì bên hình bộ sẽ có chứng cớ đầy đủ đẩy cha ta vào con đường chết.” Hàm Thanh cắn môi nói.
Nam nhân lạnh lùng kia lúc này mới khựng lại, bỏ quyển sách xuống cạnh bàn mà nhìn nàng. Hàm Thanh đang cúi đầu, chờ đợi câu trả lời của hắn.